DocTruyenTeen.Wapgem.Com
HOMEChátGameFace
Chương 27

Trên sân thượng, gió thổi nhè nhẹ làm những lọn tóc của An khẽ tung bay. Mặt trời e thẹn tỏa ra những tia nắng yếu ớt. Hôm nay không lạnh như bao ngày khác. Có 1 chút ấm áp, 1 chút se se.

An vịn tay vào lan can tận hưởng giây phút yên bình ít ỏi này. Đã lâu rồi, cô không lên đây. Sân trường ngày càng đông. Một vài chiếc ôtô khoa trương đi vào tận dãy lớp học. An đang đợi một người. An hơi lim dim, hồi tưởng lại những ký ức tốt đẹp trong 1 tháng qua với Quân. Và trong một tháng qua, cô không phải chịu những ánh mắt sư tử đói, cũng không phải chịu những hành động mà theo cô là quá rỗi việc. Thay vào đó, nhiều kẻ xum xoe đến làm thân, còn những kẻ lòng tự trọng cao chỉ liệt An vào danh sách "Những người không nên động vào" và "Những người khó với tới". Nhiều người thì bàng quang trước thế sự, bình yên mà sống qua ngày trong AQ.

Những dòng suy nghĩ miên man của An bị cắt đứt bởi một vòng tay ấm áp, rắn chắc ôm từ đằng sau. Mùi hương dìu dịu đầy nam tính vây lấy An. Từ trước đến giờ cô chưa bao giờ thích con trai dùng nước hoa nhưng cô lại thích mùi hương của Quân. Giọng nói ấm áp, dìu dàng vang bên tai:

- Đang nghĩ gì thế?

- Đang nghĩ ai đang ở đằng sau. - An khẽ cười.

Quân nghiêm giọng hỏi:

- Trừ anh ra thì ai được ôm em hả?

An quay người nhìn Quân, cười cười:

- Ghen à???

Quân thẹn quá hóa lắp bắp:

- Ai.....ai thèm ghen.....chỉ chỉ là.....aizz... - Không biết giải thích ra sao, Quân vò vò đầu.

An nén để không bật cười thành tiếng, vai hơi run run, giọng nói có phần kỳ quái:

- Được rồi, anh không ghen.

Quân dừng động tác, đưa nắm tay lên miệng, ho khan 2 tiếng, hỏi:

- Em có biết hôm nay ngày gì không???

An ngẩn người. Hôm nay ngày gì nhỉ? Mà hôm nay ngày bao nhiêu???

Nhìn An là Quân biết cô mù tịt ngày tháng. Nhưng ngày hôm nay quả thật rất khó nói. Quân không muốn làm An đau nhưng trước sau gì cô cũng sẽ biết thôi. Quân lại ho khan hai tiếng, khó khăn nói:

- Hôm nay là 20 - 12.

Một luồng khí lạnh lẽo bỗng bao quanh lấy An. Mặt cô biến sắc. Đôi mặt bạc lạnh lẽo nhìn vào không trung, rơi vào khoảng không vô định. Phản ứng này, không ngoài dự đoán của Quân nhưng phản ứng tiếp theo của An làm cậu đau lòng. Một lúc sau, An khó khăn nở nụ cười gượng gạo:

- Đâu có, em nhớ hôm nay là 22 mà.

- An, anh biết em không thích ngày này nhưng em không cần phải trốn tránh nó.

Lúc này, An không cười nổi nữa:

- Sao anh biết sinh nhật em??

- Anh hỏi quản gia nhà em. Anh không nỡ hỏi chú Minh.

- Cảm ơn anh! - Trong vài phút, An muốn cảm ơn Quân rất nhiều.

Quân xót xa nhìn An. Cậu ôm cô vào lòng. Lòng cậu đau buốt khi nhận ra cơ thể An đang khẽ run rẩy. An càng lạnh lùng bao nhiêu thì càng yếu đuối bấy nhiêu. Cái vỏ bọc mạnh mẽ của An làm Quân càng muốn bảo vệ, càng muốn yêu thương cô.

An không muốn dựa dẫm vào ai hết, không muốn ỷ lại vào ai cả. Nhưng tại sao cô không tài nào từ chối vòng tay ấy, không thể nào ngừng cái suy nghĩ muốn dựa vào bờ vai kia. "Quân, anh là khắc tinh của em!"

An khẽ nói:

- Hôm nay, chúng ta bùng học nhé?! Em muốn cạnh anh cả ngày hôm nay.

Quân hơi ngạc nhiên trước đề nghị của An nhưng nhanh chóng nở nụ cười dịu dàng, bờ môi quyến rũ áp vào đôi môi lạnh giá có phần tái nhợt của An. Cái hôn thật nhẹ, thật ngọt ngào.

*****

Trên hành lang thư viện thưa thớt vài bóng người, có một cô gái thu hút bao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ của cả nam sinh lẫn nữ sinh. Cô gái có khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, đôi môi phớn phớt hồng, chiếc mũi thon cao, khí chất dịu dàng hệt như gió xuân, cái mỉm cười khẽ của cô cũng làm cho biết bao con tim rung động. Trên tay cô cầm quyển sách dày cộp về chính trị. Quả thực cô ghét thương trường, ghét luôn chính trị nhưng Phillas không có cô, tương lai chỉ còn dấu chấm hết.

Nhạc chuông sôi động từ điện thoại vang lên, Mai Anh nhíu mày khi nhìn vào người gọi, không nhanh không chậm, cô bắt máy:

- Gọi tôi việc gì???

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam tính, có phần lãng tử:

"Tiểu thư Mai Anh, cô có thể gửi cho tôi ảnh của bạn gái Vũ Anh Quân được không?"

Hai chữ "bạn gái" được nhấn mạnh như vết dao cưa sâu vào tim Mai Anh, cô giận dữ nói:

- Ngô Thái Đăng, tôi cấm anh nói kiểu đấy!

"Ầy, đừng nóng thế. Cái tôi nói là sự thật còn gì. Muộn nhất là chiều nay phải đưa tôi tấm ảnh."

- Đừng ra lệnh cho tôi.

Mai Anh cúp máy trong cơn tức giận. 3 chữ "bạn gái Quân" đã làm cô đau khổ suốt tháng nay rồi. Giờ cái tên trùm xã hội đen thành phố ấy lại còn xát muối vào vết thương ấy nữa. Nếu không phải đang lợi dụng hắn thì tập đoàn Best đã không còn tồn tại lâu rồi. Càng nghĩ Mai Anh càng hận An, cô quả sai lầm khi trước đây đã coi An là em gái.

Ánh nắng yếu ớt chiếu lên gương mặt thanh tú. Hàng mi cong dài in trên da hình quạt nhưng ánh mắt mất hoàn toàn vẻ dịu dành của ánh trắng đêm. Thay vào đó, ngọn lửa hận thù ngày càng lớn, thiêu cháy tâm hồn thanh khiết của người thiếu nữ. Chỉ vì một chữ: Tình.

Ánh nắng yếu ớt xuyên qua cửa sổ lớp học, chiếu vào bàn tay búp măng của Ngọc Linh. Bàn tay đẹp là thế, ngọc ngà là vậy mà sắc mặt của chủ nhân nó chẳng khác màu đít nồi là mấy. Nguyên nhân chính vì người ngồi ngay đằng sau Linh - Huy. Cứ cách vài phút cậu lại chọt chọt lưng Linh để hỏi xem tại sao An không đi học. Linh trả lời vài lần là không biết nhưng sự kiên trì của Huy cũng phải ngang ngửa Luffy trong One Piece. Cuối cùng sức chịu đựng của con người có hạn, Linh quay xuống, mặt mày sa sầm, mặc kệ thầy giáo đang trên bục phát huy kiến thức của bản thân cho lũ học trò yêu quý, cô quát to hơn cả tiếng của 10 giáo viên cộng lại:

- Cậu có thôi đi không? Tôi ức chế rồi nha!!! Tôi nói là tôi không biết mà.

Cả lớp quay sang nhìn Linh đắm đuối, thầy giáo ngừng giảng, giương đôi mắt to tròn đến mức trợn ngược nhìn Linh. Nhận ra mình thất thố, Linh quay lên nhìn thầy cầu hòa. Thầy giáo mặt vạch vài kẻ đen, gằn giọng nói:

- Em đi ra ngoài cho tôi!!!!

Linh ngoan ngoãn đi ra khỏi bàn. Trước khi đi, cô còn liếc xéo Huy một cái sắc lẹm. Cậu nở nụ cười lãng tử, đôi mắt ngây thơ vô (số) tội nhìn Linh. Lúc đó, cô chỉ hận không thể một phát đạp bay Huy ra ngoài, xuyên qua bầu khí quyển mà thẳng tiến đến thiên hà.

*****

Trong khi đó, trên một ngọn đồi vùng ngoại ô phía Đông.

Trên thảm cỏ xanh mượt còn vương sương đêm, một ngôi mộ được lát bằng gạch đá hoa cương màu đen. Trên bia mộ là hình ảnh một người phụ nữ người tây, màu mắt bạc cùng nụ cười rạng rỡ. An đứng trước mộ, trên tay là một bó hoa tường vi. Cô nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống, nói nhỏ gần như thì thầm:

- Mẹ, con đến rồi!!

Quân nãy giờ vẫn còn ngạc nhiên vì độ giống nhau của hai mẹ con An. Chỉ có điều, An lạnh lùng như một tảng băng, mẹ cô thì dịu dàng như nắng ấm. An lại nhỏ giọng nói tiếp:

- Mẹ, Quân bạn trai con đến ra mắt mẹ này.

Quân đang lâng lâng khi nghe 2 từ "bạn trai" thoát ra từ miệng An thì lập tức trở lại thực tại. Cậu ho khan hai tiếng, ngồi khoanh chân trước mộ, nghiêm túc nói:

- Bác yên tâm, con sẽ chăm sóc An, bác không cần lo lắng gì cả, chỉ cần theo dõi và bảo vệ An từ trên đó thôi.

Sau đó cậu lễ phép cúi xuống. An mỉm cười:

- Quân, anh xuống xe trước đi. Em muốn nói chuyện với mẹ một lát.

Quân gật đầu.

Sau khi bóng lưng Quân khuất dạng. An ngồi xuống, tựa đầu vào trước bia mộ. Như thế cô sẽ có cảm giác đang tựa đầu vào vai mẹ giống như ngày xưa:

- Mẹ, con nhớ mẹ lắm!

Lời nói của An nhỏ đến mức thì thào, tan vào trong gió, bay lên trời cao, nơi mà mẹ cô đang ngắm nhìn cô âu yếm:

- Nếu là 5 năm về trước thì giờ này cả nhà mình đang loạn lên vì con nhỉ?! Người chạy ra chạy vào chỉ để tìm cô nhóc trốn đi chơi là con. Con cũng không nhớ hồi ấy con chơi những gì nữa. Bạn bè thì không có. Kéo theo chị Dung cứ thế mà đi thôi. - Sau đó An bật cười nhẹ khi ký ức tươi đẹp ùa về. - Mẹ có ở cùng Dũng không? Không biết là thật hay ảo giác nhưng con từng nhìn thấy mẹ và Dũng rồi. Dù ở hai nơi nhưng có vẻ hai người hay đi với nhau. Nó làm con ghen đấy.

An ngừng một lúc, cái chuyện cô không muốn nhắc đến nhưng lại không thể không nhớ đến, rốt cục An cũng nói ra điều mà cô muốn nói nhất:

- Mẹ này, nếu ngày đó con không nói với mẹ là con bị đánh, có lẽ mẹ sẽ không đi đâu nhỉ?! Những lần khác, mẹ luôn ngấm ngầm giải quyết êm xuôi nhưng tại con mà lần đó mẹ ra mặt. Câu nói đó là câu nói con ân hận nhất đời này đấy. Mẹ từng nói, để người khác nắm bắt điểm yếu là một trong những điều tối kỵ và nguy hiểm. Nhưng con người ai mà không có điểm yêu cơ chứ. Chính vì con là điểm yếu của mẹ nên mẹ mới ra mặt giải quyết đó sao? - Lời nói của An xen lẫn đau khổ, ân hận cùng trách móc - Sao mẹ hay nói dối thế? Chẳng phải mẹ từng nói yêu con nhất đời hay sao? Vậy mà mẹ bỏ con khi con mới 12 tuổi. Chẳng phải mẹ bảo sẽ luôn theo con, không rời bỏ con hay sao? Kết quả là mẹ đi với Dũng. Chẳng phải mẹ nói sẽ luôn bảo vệ, che chở con vì mẹ rất mạnh hay sao? Vậy mà mẹ lại gục ngã ngay trước mắt con. Chỉ vì con mà mẹ ra nông nỗi ấy, mẹ biết con hận bản thân thế nào không? Con cũng hận mẹ nói dối con, hận vì con là điểm yếu của mẹ. Nếu có thể quay ngược thời gian, con không muốn làm con mẹ.

Sau khi nói ra những lời từ tận đáy lòng, tim An quặn thắt ghê gớm nhưng tuyệt nhiên không có nổi một giọt nước mắt. An thở dài một tiếng:

- Nhưng dù thế nào đi nữa, con vẫn rất yêu mẹ. - Sau đó, cô đặt một nụ hôn dài lên gương mặt rạng rỡ trong ảnh.

Quân nhìn thấy An đi ra với gương mặt lạnh lùng thường nhật, mắt không có dấu hiệu nào chứng tỏ cô vừa khóc. Cậu khẽ thở dài. Khi An vừa bước tới, cậu lập tức ôm An vào lòng. Bất ngờ trước hành động của Quân, An mở to mắt rồi cười cười:

- Sao thế?

Quân không nói, chỉ vuốt vuốt dọc sống lưng An như đang dỗ một đứa trẻ. An không hiểu hành động của Quân, cô cố đẩy cậu ra thì bị cậu siết chặt hơn. An vẫn cười:

- Quân, anh sao thế?

- Khóc đi.

- Hả? - An đơ người

Quân kiên nhẫn nhắc lại:

- Khóc đi. Khóc cho thỏa nỗi nhớ cùng nỗi đau của em về mẹ đi. Ở đây không có ai cả. Chỉ có mình anh thôi nên khóc đi.

Quân vẫn vuốt dọc sống lưng An, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp thấm sâu vào con tim đang run lên của An. Cuối cùng, một giọt nước trong suốt từ từ lăn trên má. Ánh nắng dù yếu nhưng cũng đủ làm cho giọt nước mặn chát đó lấp lánh như pha lê.

Một giọt.......

Hai giọt......

Ba giọt......

Những giọt nước mắt thi nhau chảy xuống lăn dài trên má. An khóc được rồi. Trong 4 năm, lần đầu tiên cô khóc trước mặt người khác.


Chương 28

Rời khỏi ngọn đồi, An và Quân đến một nghĩa trang. Mặt đất nghĩa trang bằng phẳng, những ngôi mộ đều tăm tắp. Họ dừng chân trước một ngôi mộ. Trên bia mộ là hình ảnh một bé trai với gương mặt còn non nớt cùng tinh nghịch. Cậu nở nụ cười lộ ra chiếc răng khểnh đáng yêu. An nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc xuống rồi nở nụ cười u buồn:

- Bây giờ không phải mùa hè nên không đem hoa phượng đến thăm cậu được. Khi hè sang, tớ sẽ đem luôn cả ve đến thăm cậu, nhé?

Đáp lại An chỉ là nụ cười hồn nhiên trên bia mộ. Tim An thắt chặt lại. Quân nhìn An bằng ánh mắt phức tạp, cậu đặt tay lên vai An, kéo cô sát vào mình như để truyền thêm sức mạnh.

An nhìn Quân lại nở nụ cười:

- Quên không giới thiệu, Quân bạn trai tớ. Yên tâm nhé! Anh ấy sẽ chăm sóc tớ thật tốt, còn tốt hơn cậu nữa kìa. - An ngừng một chút - Ba năm ở nước ngoài tớ thật sự rất nhớ cậu. Nhớ đến mức ngày nào cũng lôi ảnh của mẹ và cậu ra xem. Bên đấy chắc thoải mái lắm nhỉ?! Không phải vật lộn với cuộc sống như ở đây. Có lẽ không gặp tớ, cậu đã là một thang niên ưu tú rồi.

An cười nhưng nụ cười u buồn ảm đạm đến đau lòng:

- Cậu và mẹ cũng thật quá đáng. Mẹ muốn tớ mạnh mẽ, cậu muốn tớ không khóc. Chẳng lẽ tớ phải đánh người để giải tỏa à?

Một không khí im lặng bao trùm. Lúc sau, An thở hắt ra, nhẹ giọng nói:

- Tớ nghĩ khi gặp cậu có nhiều điều để nói lắm nhưng không như tớ nghĩ nhỉ? - An bỗng thấy có cảm giác đau đớn, cô nói lớn - Chết tiệt! Sao cậu không nói gì thế?? Chỉ biết cười thôi à? Không mỏi mồm? Rốt cục sẽ ra sao nếu cậu không gặp phải tớ? Hả?

Quân nhìn An, tim đau như bị mũi tên đâm vào. Cậu ôm An thật thật chặt. Khi An bĩnh tĩnh trở lại, cô nhẹ giọng nói:

- Tớ đi đây!

Khi An và Quân vừa xoay người toan bước thì thu vào mắt An là một người phụ nữ và một người đàn ông trung niên. Nhìn qua cũng biết được là gia đình trung lưu. Gương mặt hai người hiền hậu có nét khắc khổ và dấu vết của thời gian. Khi họ nhìn thấy An, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Sau đó người phụ nữ nở nụ cười giễu cợt:

- Mày còn mặt mũi đến đây?

Người chồng nhìn An vẻ khó chịu nhưng không nói gì. Đây là hai người An cảm thấy có lỗi nhiều nhất. Vì cô mà họ rơi vào cảnh "người đầu bạc tiễn người tóc xanh".

An khẽ căn môi, đáp:

- Con chào hai bác.

Quân nhìn dò xét hai người phía trước, hơi ngạc nhiên khi An lễ phép như thế. Người phụ nữ lại nở nụ cười nhạt:

- Tao không mong nghe câu đó chút nào! Dũng vừa mất mày liền biệt tăm 3 năm. Đồ vong ơn phụ nghĩa.

An không nói. Chưa bao giờ Quân thấy An nhu nhược đến vậy, cậu phản bác:

- Thưa bác, cháu nghĩ bác là mẹ của Dũng. Một người mẹ như bác tại sao lại không hiểu con mình như vậy chứ?

An lạnh giọng:

- Quân, anh đang nói linh tinh gì thế?

Người phụ nữ giận dữ nói:

- Cậu là ai? Nói thế là ý gì?

- Những gì người ta trân trọng thì nhất định sẽ bảo vệ nó. Dũng cũng thế! Nếu không phải vì trân trọng An, cậu ấy sẽ không hy sinh cả bản thân mình như thế. Vậy mà bác đối xử với An như kẻ thù vậy. Dũng mà biết chắc chắn sẽ giận bác.

Cả 3 con người đều tròn mắt nhìn Quân. An thở dài, họ đâu biết rằng 3 năm qua, mỗi lần đến ngày sinh nhật, cô đều trốn trong bóng tối của căn phòng lạnh lẽo. Mỗi lần đến ngày sinh nhật tim cô quặn thắt ghê gớm. Mỗi lần đến ngày sinh nhật cô đều phải vào viện truyền nước vì bị áp lực tinh thần. 3 năm qua, ngày nào An cũng dùng đến thuốc ngủ liều cao nên bây giờ đã nhuyễn thuốc. Họ đâu biết được 3 năm qua An đau khổ thế nào, sống trong dày vò ra sao. Vừa rồi còn nói những lời làm An chỉ muốn nở nụ cười tự giễu.

Mẹ Dũng bỗng ngồi thụp xuống đất, nước mắt lã chã rơi trên nền đất. Bố Dũng đau khổ nhìn vợ mình, nhìn sang An, đau lòng nói:

- Cháu đi đi. Ta rất không muốn gặp cháu.

Quân ôm An bước đi. Lòng An nặng trĩu như sắp rơi ra, sắc mặt nhợt nhạt hơn người ung thư. Quân đau lòng thì thầm vào tai An:

- Đừng lo, anh vẫn ở đây mà!

Câu nói đơn giản nhưng đã lấy được sự tin tưởng cùng an tâm hiếm hoi nơi An.

Sau khi ăn trưa, An và Quân lặng ngồi trên đồi hoa bồ công anh. An tựa vào vai Quân. Những bông hoa nhẹ nhàng phiêu mình theo làn gió vừa lướt qua. Gió, khẽ làm tung bay những lọn tóc, khẽ vuốt ve khuôn mặt vô cảm nhưng ánh mắt lại đầy phức tạp. Quân đau lòng nhìn An. Ôm An vào lòng, cậu nhận ra cô đang run. Có lẽ do lạnh, cũng có thể do đang kìm nén bản thân. Dù là vì lý do gì cũng khiến tim Quân quặn thắt ghê gớm.

Hai người cứ ngồi như vậy, không ai nói câu nào. Thật lâu sau, An lên tiếng, giọng nói mất đi sự trong trẻo hàng ngày:

- Trước đây, em từng nhìn thấy mẹ và Dũng lúc suýt nữa bị tai nạn.

- Tai nạn? Lúc nào thế?

- Ngày anh còn ở bệnh viện mà hôn Mai Anh.

Quân lặng im không nói, bàn tay nắm chặt lấy vai An. Cô đều đều giọng nói tiếp:

- Lúc đó, trên bầu trời trong xanh, em nhìn thấy mẹ nắm tay Dũng. Cả hai đều cười với em. Dũng nói gì đó nhưng chỉ là mấp máy môi. Em cứ nghĩ lúc đó em đi theo họ rồi. Quả thực, em rất muốn biết Dũng đã nói gì.

Cả hai lại im lặng không nói. Một cơn gió mạnh mẽ thổi qua. Đánh bay những bông bồ công anh. Một bông vương trên tóc An, Quân biết nhưng không gạt xuống.

Giữa khung cảnh bồ công anh bay đầy trời, một đôi nam nữ ngồi tựa vai nhau. Người con trai dịu dàng nhìn cô gái đầy phức tạp nhưng cũng đầy yêu thương. Người con gái vừa lạnh lùng lại vừa u buồn, đôi mắt bạc cơ hồ có chút nước. Khung cảnh nhẹ nhàng như vậy khiến người ngoài dao động.

*****

Tại nhà hàng Bạch Ngân

Mắt An bị bịt bởi một mảnh vải đen. Quân cầm tay cô chầm chậm tiến vào đại sảnh. Khi đã yên vị trên ghế, An mới mở miệng:

- Tháo khăn ra được chưa?

- Rồi đó!

Khi miếng vải được tháo ra, An ngạc nhiên khi trước mặt mình là sân khấu treo dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật. Anh yêu em nhiều lắm" rồi lại nhìn xuống chiếc bàn xoay đầy thức ăn. Ngó xung quanh không chiếc bàn hay người nào ngoại trừ phục vụ. Nơi họ ngồi là trung tâm đại sảnh, trên đầu là đèn chùm pha lê xa hoa. An cười cười:

- Sao anh không nói trước để em chuẩn bị. Anh xem, quần áo chúng ta mặc không hợp với những nơi như thế này.

Nhắc đến quần áo. Quả thực đồng phục học sinh không hợp với những nơi sang trọng như vậy nhưng khi khoác vào người họ, khí chất quả thực khác xa với người bình thường.

Có lẽ cả hai đều không nhận ra điều đó, khi nhìn xuống, Quân không khỏi có cảm giác quạ bay trên đầu. Cậu quên mất hôm nay cả hai trốn học, không hề thay quần áo. Thôi thì sự đã lỡ, không thể kéo An đi thay quần áo rồi lại quay về đây được.

Cậu cười hề hề:

- Thôi kệ đi! Trước đi bắt đầu sinh nhật phải có quà chứ nhỉ?!

- Quà?

Quân rút ra một cái hộp màu đen rồi đưa cho An. An tò mò mở ra. Thu vào mắt An là một sợi dây chuyền, ở giữa là chữ Q nạm kim cương lấp lánh. An ngước mắt nhìn Quân, chỉ thấy cậu đứng dậy về phía cô, tay gỡ sợi dây:

- Để anh đeo giúp em. - Vừa đeo, cậu vừa nói - Chữ Q này là biểu tượng em là của anh, cấm được tháo ra dưới mọi hình thức hay bất cứ lý do gì.

An sờ lên cổ, cảm giác mát lạnh thâm nhập vào từng lớp da nhưng nhanh chóng mất đi. An cười cười:

- Thế chữ A đâu? Cũng phải có biếu tượng anh là của em chứ?

- Tất nhiên! - Quân cười cười rút ra sợi dây có chữ A nạm kim cương - Đeo cho anh!

An vừa đeo, vừa nhại lại lời Quân:

- Chữ A này là biểu tượng anh là của em, cấm tháo dưới mọi hình thức hay bất cứ lý do gì.

Nghe giọng bắt chước của An, Quân phì cười.

Khi đã ngồi vào bàn, An lại nhìn chằm chằm vào chữ A trên cổ Quân, làm cậu có phần không tự nhiên:

- Anh đeo xấu lắm à?

An lắc đầu:

- Không, em chỉ nghĩ tên chúng ta ghép vào là AQ, trùng với tên trường. Mà trường thì do hai bố tài trợ. Tất nhiên sẽ không phải trùng hợp.

Quân hì hì cười:-

- Tất nhiên là không phải trùng hợp, anh cũng nhận ra khi đặt làm rồi. Giữ cẩn thận đó. Chúng là cặp dây chuyền độc nhất đó.

An nở nụ cười rồi gật đầu.

Khi đã ăn xong, Quân đưa ra yêu cầu muốn An đàn một bản vĩ cầm cho cậu nghe. An tất nhiên gật đầu.

Một bản vĩ cầm vang lên. Các nốt trầm bổng đều mang theo ai oán. Dù cho là người mù âm nhạc cũng có thể nhận ra tâm trạng của An. Cô gửi hết vào tiếng đàn, để tiếng đàn, từng nốt nhạc bay lên cao đồng thời mang theo những u buồn của cô hòa vào trong gió.

Khi tiếng đàn dứt. Tiếng vỗ tay đơn phương nổi lên. Quân ngừng vỗ khi An đi xuống, cậu ôm cô vào lòng:

- Thoải mái hơn chưa??

An nở nụ cười hạnh phúc:

- Cảm ơn anh.

Rời Quân ra, An nhẹ nhàng nói:

- Em đã đi cả ngày rồi. Nên về thôi!

Trên đường đi, hai người người luôn nắm tay nhau nhưng khác những lần trước, lần này An chủ động.

Trước một căn nhà tráng lệ, Quân phụng phịu:

- Hay đi thêm lát nữa rồi về.

An cười cười:

- Từ khi nào anh biết làm nũng thế?

- Từ khi yêu cái người vô tâm là em.

- Được, vậy thì vô tâm hẳn luôn.

An quay người bước đi. Quân vội vàng ôm lấy cô từ sau. Dựa cằm vào vai cô. Hơi thở nóng ấm phả vào cổ có cảm giác ngưa ngứa. Giọng nói ấm áp, dịu dàng mang theo ít trách móc:

- Anh nói đùa chút mà bỏ đi thật sao?

An cười rồi xoay người lại ôm Quân, nhỏ giọng nói:

- Cảm ơn anh!

Cô hơi kiễng chân, hôn chụt vào đôi môi gợi cảm rồi chạy nhanh vào nhà. Quân đơ ra một thoáng, cười cười vào trong xe. Khi vừa nổ máy thì có tin nhắn từ "<3 an <3"

"Cảm ơn anh vì hôm nay. Ngày hôm nay luôn là ngày cực hình đối với em nhưng hôm nay vì có anh mà nó thật rạng rỡ. Cảm ơn anh đã yêu em. Trước mặt anh em không tài nào nói ra mấy lời sến súa như vậy được. Em yêu anh nhiều lắm"

Quân cười hạnh phúc, hôn chụt vào màn hình cảm ứng

"Ngốc, anh cũng yêu em, rất nhiều"

Chiếc xe Lamborghini phóng đi trong màn đêm tĩnh lặng chỉ để lại lớp bụi mờ mờ. Từ trên tầng hai, ông Minh chứng kiến toàn bộ cảnh nào đó, trên gương mặt anh tuấn nở nụ cười tinh quái.

Chương 29

An mơ màng trong giấc ngủ. Hình ảnh mẹ và Dũng trên bầu trời xanh cao không thể với tới ấy lại xuất hiện. Dũng vẫn mấp máy môi nói gì đó. An cố gắng hỏi lại nhưng cổ họng không thể thoát ra nửa chữ. An nỗ lực với về phía họ nhưng thân không thể di chuyển, tay cũng thấy vô lực. Trong đầu luôn văng vẳng câu nói "Cậu nói gì thế? Nói to lên đi"

An nâng rèm mắt. Một màu đen bao phủ lấy cô. Liếc mắt sang xung quanh, ánh đèn đường vàng cam mờ nhạt qua tấm rèm cửa. An ngồi dậy, dựa lưng vào giường cố nhớ lại khẩu hình của Dũng nhưng đã là giấc mơ thì nó luôn mờ nhạt như thế. An day day hai bên thái dương. Bỗng bản nhạc dương cầm du dương phát ra từ điện thoại. Những cuộc gọi đêm thường là những cuộc gọi chẳng tốt lành. An đâm ra lo lắng. Cô nhìn dãy số đã sớm quen thuộc trên màn hình, nhấc máy giọng nói nhẹ nhõm:

- Alô!

- Hoàng Linh An, chắc cô không còn nhớ tôi đâu, nhưng tôi lại nhớ cô rất rất rõ. - Bên kia truyền đến một giọng nam trong trẻo có phần chững chạc nhưng lại không phải giọng nói cô điinh ninh trong đầu.

Giọng nói của An lập tức trở nên lạnh lẽo như hơi thở thần của Handes:

- Ai? Quân đâu?

- Tôi là ai sau cô sẽ biết. Nhưng mà Quân......Chậc chậc....- Hắn bỏ lửng câu nói làm An càng thêm lo lắng.

- Nói! Quân sao rồi??

- Chậc chậc...thật không ngờ Hoàng Linh An nổi tiếng lạnh lùng lại có bộ dạng sốt sắng như thế này a~ Nàng à, nàng đừng tưởng là con gái của Hoàng Anh Minh thì tôi không dám làm gì nàng nhé. Tôi đã động vào Vũ Anh Quân tức là động vào hai tập đoàn song sinh rồi. Động vào cô cũng chẳng khác nhau mấy đâu.

- Nhiều lời. Quân đang ở đâu? Tao không có thời gian nghe mày nói.

- Ồ, vội vàng thật đấy! Được, nhà máy bỏ hoang ở Tây thành phố. Đừng mang theo bất cứ ai. Nếu không quả thực hắn sẽ rất khó mà nguyên vẹn trở về.

An vội vàng cúp máy, mặc vội quần áo có độ giãn, rón rén mở gara lấy con xe moto phân khối lớn rồi lén lút ra ngoài. Chiếc xe moto đen rồ ga phóng đi mất dạng. Theo linh cảm của An, bọn lần này chính là bọn lần trước đã bắt cóc cô.

*****

Trước một nhà máy to lớn nhưng cũ kỹ, An mặc bộ quần áo bó màu đen có độ giãn cao đứng cạnh một chiếc moto đen phân khối lớn. Trước mặt cô có 6 tên ăn mặc như du côn. Trên tay mỗi tên là một cây gậy sắt. Dưới ánh đèn được chiếu xuống từ đỉnh nhà máy, trên gương mặt chúng nở nụ cười khả ố làm An phát ói. Cô chầm chậm tiến đến gần bọn chúng, trên tay không một tấc sắt, không có gì có thể dùng làm vũ khí. An thầm nghĩ cô mới chính là người không nguyên vẹn trở về chứ không phải Quân. Khi gương mặt băng lãnh, đôi mặt bạc lạnh lẽo dần hiện ra, quét qua gương mặt chúng một lượt. Có lẽ là giang hồ đã lâu, chúng không còn cảm thấy ánh mặt ấy đáng sợ nữa. Một tên dâm ô cười:

- Uầy, sao đại ca lại nỡ sai chúng ta đi đánh người đẹp thế này nhỉ? Thôi thì cô em yên tâm, bọn anh sẽ nhẹ tay, nhất định cô em sẽ không chết, đến lúc đại ca không cần nữa, chúng ta sẽ xin về vậy.

Những tên còn lại cười hùa theo.

An bị lời nói ghê tởm đó làm cho nổi da gà. Rùng mình một cái, An cười khẩy:

- Lũ ngu chúng mày, có qua được tao không hẵng nói.

Lại một tràng cười nữa nổi lên:

- Cô em à, haha, nhìn em liễu yếu đào tơ như thế kia có trói gà được không mà đòi đánh nhau?

Nét cười châm biếm trên môi An càng đậm. 6 tên liền vây An thành vòng tròn, cây gậy sắt đập đi đập lại vào lòng bàn tay, nụ cười điển hình của lưu manh vẫn hiện hữu trên gương mặt chúng. Trong khi đó, An đang cố nghĩ cách đánh với tình trạng trong tay không vũ khí. Cô quyết định nhằm vào một tên rồi cướp gậy sắt từ hắn.

Vậy là An đi gần đến tên trước mặt. Phong thái ung dung của An làm chúng mất cảnh giác. Đánh nhau mà không lộ ra sát khí chỉ có thể là cao thủ nhưng tất nhiên, chúng không tin cô gái trước mặt mình có khả năng ấy. Khi An đến trước mặt tên tóc đỏ vuốt keo dựng ngược, hai tay ung dung nhét túi quần, nhẹ nhàng nhảy lên, giáng xuống cổ hắn một đòn đá tạt với lực đạo kinh người. Không chuẩn bị cũng do khinh địch, tên tóc đỏ có một màn Knock out (KO) đẹp mắt. Khi hắn ngất đi, những tên khác còn chưa định thần lại thì An đã ung dung nhặt gậy sắt từ tay tên tóc đỏ. Gương mặt băng lãnh trầm xuống, đôi mắt lạnh lẽo quét qua gương mặt ngây ngốc của 5 tên còn lại, nở nụ cười gằn, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo luồng khí từ Nam Cực:

- Chúng mày không phải tự tin lắm sao? Mất đi 1 tên thì thành rùa cả rồi à?

Giọng nói của An mang chúng trở về thực tại. Bọn chúng hét lên, điên cuồng xông vào An. Có vũ khí trong tay, An tự tin lên hẳn. Những động tác đẹp mắt được tung ra. Trong khoảng thời gian chưa đến 10 phút, cô KO 5 tên. Tên duy nhất chân tay hơi run rẩy nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ lưu manh côn đồ. Có điều nó làm hắn trông thảm hại hơn. Hắn vung cây gậy chạy về phía An. Đôi chân thon dài đạp không thương tiếc vào bụng hắn. Hắn hơi loạng choạng, lấy cây gậy chống xuống đất. Khi hắn định tiếp tục tấn công, An đã nhanh chân nhảy lên, một đòn đá tạt được giáng xuống làm mặt hắn lệch hẳn sang một bên. Hắn phun ra một ngụm máu rồi bất tỉnh.

Khi đã giải quyết xong 6 tên côn đồ, An quẳng gậy sắt sang một bên, cười khẩy rồi tiến sâu vào trong.

Chương 30

Sương đêm buốt giá thấm qua lớp vải mỏng manh làm An một trận rùng mình. An tiến vào ngày một gần nhà máy. Theo những bước chân, những bóng đèn dưới đất lần lượt phát sáng.

Trước cửa nhà máy là 5 cô gái khá xinh đẹp. Dáng người cao cùng nhỏ nhắn nhưng trên mặt lại là nét cười gian trá. Cô nàng ở giữa nở nụ cười nửa miệng, giọng nói trong trẻo thanh thanh:

- Đúng là mấy thằng vô dụng. Bị đánh gục bởi một đứa con gái.

Một người khác nói:

- Nhưng đừng nghĩ mày thế đã giỏi. Đám đó chỉ là hạng 4 thôi.

Một tràng cười trào phúng nổi lên:

- Hạng 4?? Tao thấy bọn chúng bất quá mới được hạng 6 thôi. Còn lũ con gái chúng mày, tao sẽ nương tay một chút.

- Đừng kiêu căng! Mày sẽ gặp anh Quân với bộ dạng thê thảm nhất. Tao đảm bảo.

Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi, An cao giọng nói:

- Dựa vào chúng mày?? Được rồi, tao không có thời gian chơi đùa, lên luôn một thể đi.

- Họa là do mày tự rước lấy đấy.

Nói rồi, đồng loạt 5 người xông vào An. 2 người dùng côn nhị khúc, 3 người dùng.....móng tay. An từ trước đến giờ ghét nhất là đánh nhau với con gái. Con gái không đánh nhau xé quần xé áo thì cũng là tát, thông thường nhất là cào. Theo suy nghĩ của An, đánh nhau như thế rất nhục nhã.

Hai kẻ cầm côn luôn nhằm vào bụng An mà đánh. An tránh và cố gắng chạy lại chỗ thanh sắt gần đó. Như biết ý định của An, chúng liên tục ngăn cản. Không còn cách nào, An nhằm vào 2 kẻ cầm côn mà đánh. Khi đứa con gái tóc ngắn còn chưa kịp quật côn vào An thì cô đã nhanh chân xoay người đã hậu trúng ngực cô nàng đó. Phải thở gấp và cảm giác đau tức ở ngực làm cô nàng đó như phát điên. Nhân cơ hội, An đang đối phó với những kẻ khác, cô nàng rút ra một con dao găm bên hông mà lao vào An. Ánh điện làm lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh lẽo chiếu vào mặt cô. An vội liếc ra sau thấy một con người bừng bừng sát khí cầm con dao nhằm cô mà tiến đến. An ra chân đá vòng cầu sau. Gót giày không thương tiếc ấn thẳng vào thái dương cô nàng. Đầu óc một trận choáng váng, mặt mày tối sầm, cô nàng ngã xuống, buông lỏng con dao trên tay.

An nhếch môi, lấy con dao trên tay cô nàng nọ, nhìn 4 người còn lại còn chưa hết sửng sốt:

- Giờ xem dao với côn và móng tay thì cái nào lợi hại hơn nhé!

- Mày.... - một đứa lắp bắp

Còn chưa kịp định thần thì thân ảnh màu đen nào đó đã đứng trước mặt. Tay đưa dao đến gần cổ một cô nàng tóc nâu, cô ta chỉ biết nhắm mắt mà chờ chết. Rốt cuộc con dao nhanh chóng chuyển sang kề cổ cô nàng áo xanh bên cạnh. Cô nàng tóc nâu mở mắt thì thấy trời đất tối sầm, vùng gáy đau nhức kịch liệt. Trước khi ngã xuống, cô ta lờ mờ trông thấy 3 người kia cũng đã bị KO.

Sau khi giải quyết xong 5 đứa con gái này, trên người An xuất hiện vài thương tích. Ống tay tím bầm do đỡ côn và vài vết xước do bị cào. Da An vốn mỏng nên vết cào nhanh chóng chảy máu. Cô liếm qua vết thương rồi tiếp tục tiến vào. Rút kinh nghiệm cô cầm theo con dao giắt vào đai lưng.

Mở cửa nhà máy một tiếng sắt rỉ chói tay vang lên. Bên ngoài là nhà máy bỏ hoang nhưng bên trong lại rất sạch sẽ. Loại đèn huỳnh quang hai bóng trải dài từ đầu đến cuối nhà máy trên trần. Trước mặt An là một cái ghế có hoa văn long phượng, trên còn phủ một tấm da hổ. Cách chiếc ghế không xa, Quân ngồi dưới nền đất lạnh lẽo, tay chân bị trói, miệng buộc vải đen nhìn cô đầy giận dữ. An không quan tâm đến ánh mắt đó mà chạy thật nhanh đến chỗ Quân. Khăn bịt miệng vừa được tháo ra, Quân liền mắng An xa xả:

- Em ngốc thì ngốc nó vừa thôi. Em đến đây làm gì? Còn đêm hôm khuya khoắt. Em đi không nói gì với chú đúng không? Trời lạnh vậy mà mặc có mỗi cái áo. Đã thế chỉ dài đến khuỷu. Anh khắc tự lo cho anh được. Em để bị thương thế kia tưởng anh sẽ vui à?

Nhìn An tay bầm tím, xước tùm lum làm Quân không khỏi đau lòng. Khi trói tay được cởi, Quân lập tức ôm An vào lòng siết thật chặt như muốn nghiền nát cô. An hiểu Quân lo cho mình nhưng vẫn không khỏi tức giận mà chất vấn:

- Còn anh? Anh làm cái quái gì mà để lũ gà mờ này bắt cóc hả? Bảo tự lo được mà trói tay không tự cởi, không có ai ở đây mà không bỏ trốn. Còn nữa, anh nghĩ mặc áo bông thì đánh nhau được à? Nhìn là biết cái lũ con gái trước cửa không năm thì cũng là bốn người hâm mộ anh. Giờ còn ngồi đây mà mắng em. Còn không mau đi.

An đẩy Quân ra để mặc cậu cởi trói chân. Quân đứng dậy, để tay túi quần, điệu bộ ung dung như không có chuyện gì nhìn An:

- An nghĩ ở đây không có người?

Nghe câu hỏi, An liền cảnh giác cao độ nhìn xung quanh. Quả nhiên có vài người lấp ló sau cầu thang bằng sắt, vài người khác đằng sau mấy cái hộp. Vừa nãy An lo cho Quân nên không hề để ý. Nhưng tại sao chúng lại không bắt cô??

Khi An còn chưa có lời giải đáp, một giọng nam trong trẻo nhưng cũng có phần trải đời vang lên, giọng nói này là giọng nói trong điện thoại:

- Hai người quả là làm người khác cảm động nga~ Cô nghĩ có thể rời khỏi đây dễ thế sao?

Một người con trai bước ra. Nói là con trai bởi hắn trông rất trẻ, chỉ khoảng 18 - 20. Hắn mặc áo sơ mi trắng mở cúc đầu và khoác ngoài là áo vest mở cúc. Gương mặt hắn anh tuấn nhưng tà mị, nụ cười trên môi luôn là cái nhếch mép. Hắn ngồi xuống ghế vắt chân chữ ngũ. Những kẽ đang ẩn nấp kia cũng tự động đi ra đứng xếp thành 2 hàng 2 bên. Gương mặt này, An không hề biết. Hoàn toàn xa lạ. Cô nhìn chằm chằm vào hắn:

- À lần trước gặp trong hoàn cảnh không mấy đẹp đẽ nên tôi chưa giới thiệu. Tôi là Ngô Thái Đăng, giám đốc tập đoàn Best. Nhưng có vẻ như cô không nhớ ra tôi.

- Quả thực mặt anh không có ghi ấn tượng trong tôi.

- Vậy để tôi nhắc cho cô nhớ. Bốn tháng trước, trong một con hẻm nhỏ, cô đã cứu một cô gái thoát khỏi tay tôi đó thôi. Lúc đó còn nhớ tôi đã nói gì chứ? Tôi bảo cô nhất định sẽ phải trả giá cho những gì đã làm với tôi hôm đó.

An nhớ nhớ một chút rồi nói:

- Quả thực da mặt anh dày hơn tôi nghĩ. Việc làm đáng hổ thẹn như vậy mà cũng phun ra được. Tôi nhớ hôm đó anh bị tôi đánh thế nào, cầu xin tôi ra sao, thậm chí còn hôn chân Ngọc Linh nữa. Thật đáng tiếc tôi không chụp cảnh đó lại. Có lẽ cho Linh xem, cô nàng đắc ý lắm! - An giả bộ tiếc nuối lắc đầu

- Câm miệng! - Đăng phẫn nộ hét lên.

Đàn em bên dưới dù không biểu lộ nhưng trong lòng không khỏi tự hỏi đại ca của chúng thực sự nhục nhã như vậy.

An nở nụ cười nửa miệng, tiếp tục công kích:

- Làm sao mà anh thành đại ca xã hội đen được thế? Chẳng lẽ vì thù địch với tôi mà lập ra băng đảng. Anh đánh giá tôi cao quá đó.

- Cô câm miệng lại cho tôi! - Đăng phẫn nỗ đến mức mắt nổi lên cả tơ máu

Giới Thiệu Wap Đọc Truyện

đọc truyện hay và mới nhất hiện nay, cập nhật toàn bộ các đầu truyện đã full, đang viết. Giới thiệu đầy đủ chi tiết nhất cho các bạn có nhiều sự lựa chọn khi đọc những thể loại mà mình yêu thích, mong rằng wapsite sẽ giúp ích cho các bạn.!!!

XtGem Forum catalog