XtGem Forum catalog
DocTruyenTeen.Wapgem.Com
HOMEChátGameFace
Nhìn 1 cảnh này ý thức cô lịm dần đi, trước khi ngã xuống cô chỉ cảm nhận 1 bàn tay to lớn đỡ lấy mình, và 1 giọng nói lạnh lùng

_Đưa cô ta về.

Chương 19



Trong cơn mê nước mắt cô vẫn chảy dài.Trong giấc mơ của cô anh đứng đó ngay trong tầm mắt , giọng nói lạnh lùng:

_Tôi không cần cô.Tôi không cần cô.

Cô sợ hãi tiến tới nhưng cô càng tiến lại anh càng lùi ra xa mãi cho tới khi cô không thể nhìn thấy bóng dáng anh đâu, 1 mình

cô tìm kiếm, gọi tên anh trong màn sương dày đặc ấy, hốt hoảng cô giật mình tỉnh giấc.

_Tuyết, em tỉnh rồi à?

Giọng cô khản đặc:

_Chị, em vừa mơ 1 giấc mơ rất kinh khủng, anh ấy nói anh ấy không cần em, không cần em nữa.

Băng nhìn cô với ánh mắt xót xa, ngay khi Tuyết ngất đi thiếu gia đã đỡ lấy thân ảnh ấy nhưng lại lạnh lùng đẩy cô vào tay

chị, đã 1 ngày 1 đêm cô cứ mê man gọi tên anh trong mơ, nước mắt lăn dài ướt đẫm khuôn mặt.Con người ta khi yêu thì sâu

đậm nhưng tuyệt tình cũng thật đáng sợ.Vòng tay ôm lấy cô chị nhẹ nhàng:

_Không sao, nghỉ thêm chút nữa đi em.

Cô thoát khỏi cái ôm của chị, đôi mắt đầy sợ hãi, đôi môi run rẩy:

_Tất cả chỉ là 1 giấc mơ đúng không? Đều là em tưởng tượng cả! Đúng vậy đều là do em tưởng tượng.

Nhìn nụ cười yếu ớt của cô lòng chị càng thêm xót xa, hốc mắt đỏ cả lên chị nắm chặt 2 vai cô ép cô nhìn thẳng vào mình:

_Đó là sự thật, em phải chấp nhận, mạnh mẽ lên em, mọi chuyện rồi sẽ qua.

Gương mặt cô hoảng loạn, đẩy chị ra cô vội đứng dậy:

_Không thể nào, tuyệt đối không thể,em phải đi hỏi anh ấy.

Nói xong cô loạng choạng bước ra cửa, vì mới tỉnh dậy lại thêm 1 ngày chưa ăn uống gì mặt mày cô xây xẩm cả lại, chị Băng

vội đỡ lấy cô.

_Thiếu gia không có nhà.

_Vậy em sẽ tới công ty tìm anh ấy.

_Tuyết đừng như thế nữa,nghỉ ngơi trước đã.

Nước mắt cô vẫn chảy dài ,từng giọt trong suốt rơi xuống tay chị,cô khẩn khoản nói:

_Em xin chị đấy!

_Để tôi đưa đi.

Không biết từ bao giờ Ngạo Thiên đã đứng ngoài cửa, mắt cậu cũng đỏ cả lên, 2 tay siết chặt:

_Chúng ta đi.

_Thiếu gia, đi cũng đâu có giải quyết được gì, càng làm cô ấy thêm khổ.

Mắt cậu hằn lên sự tức giận:

_Đi để cô ấy biết anh ta là con người thế nào, chẳng lẽ cứ để cô ấy như thế này sao?

_Đi, đi.

Cô vội vàng bước ra chỗ cậu, mới có 1 ngày mà gương mặt cô trông tiều tụy hẳn đi.Chị Băng vội lấy áo ấm khoác lên cho cô.

3 người lên xe tới Dương thị.Cậu chăm chú lái xe nhưng thỉnh thoảng vẫn dành cho cô ánh mắt quan tâm, dù không phải thời

gian dài nhưng những ngày qua cậu biết cô là người thế nào, cũng nhận ra tình yêu của cô dành cho anh mình, nhưng tại sao

người con gái thánh thiện trong sáng này phải chịu biết bao khinh thường từ kẻ khác.Cậu biết anh mình làm việc gì cũng có

chuẩn bị chu đáo, dù không thể hiện ra nhưng tuyệt đối anh có tình cảm với Tuyết, nhưng tại sao lại làm như thế, 1 kẻ thông

minh như anh cũng không hiểu nổi.

Cô ngồi trong vòng tay của chị Băng, đầu dựa vào chị, ánh mắt buồn nhìn vô định vào 1 khoảng không.Nếu tất cả là sự thật

thì cô phải làm sao? Cô và anh còn chưa chính thức kết hôn mà anh lại muốn lấy 1 người con gái khác làm vợ, phải làm sao đây?

Thế giới này còn tồn tại chế độ đa thê sao? Chẳng lẽ người con gái mà anh cần là cô ấy, vậy tại sao còn dày vò cô thế này.

Nhắm mắt lại, 1 giọt nước mắt rơi trên tay cô.Nội tâm cô đang cắn xé dữ dội, làm ơn yen bình lại 1 chút.

Dừng xe lại cậu gọi cô:

_Tuyết, xuống xe thôi.

Hít 1 hơi dài cô cùng 2 người họ bước xuống, lần đầu tiên đứng trước tòa nhà Dương thị cô bỗng thấy sợ hãi,tòa nhà cao to

này có chỗ cho cô vào không? Liệu có ai cho cô dù 1 chút cảm tình?Cảm nhận tay Ngạo Thiên đang đặt trên vai mình, cô bỏ

mặc tất cả để tìm tới anh.Cô biết có nhiều ánh mắt tò mò đang nhìn mình nhưng giờ phút này tâm trí cô hoàn toàn trống rỗng,

chỉ im lặng theo bước chị Băng.Lên tới tầng 23 cửa thang máy mở ra, cô bỗng nhiên muốn trốn chạy tất cả, đôi tay cô run rẩy

níu chặt tay chị Băng.

_Nếu em không muốn chúng ta lập tức đi về.

_Không đi, em đi.

Dù sợ hãi đối mặt nhưng cô nhất định phải hỏi anh tất cả mọi chuyện.Đi tới bàn thư ký cô nói:

_Làm ơn thông báo với tổng giám đốc có người muốn gặp.

_Cô có hẹn trước không?

Cô lúng túng:

_Không, tôi chưa gọi cho anh ấy.

_Vậy làm phiền về cho, Dương tổng đang bận.Không rảnh gặp những người như cô.

Người thư ký hơi bực mình, 1 cô gái còn ở tuổi đi học mà ngang nhiên tới gặp sếp tổng,muốn câu dẫn cũng không có cơ hội

tiếp cận a.Đang hứng chí 1 giọng nói làm cô ta xanh cả mặt:

_Như cô ấy là như thế nào?

_Hàn thiếu gia. Băng tiểu thư, 2 người tới đây có việc gì sai bảo ạ?

_Chúng tôi hộ tống vị tiểu thư này tới đây.

Nghe tới đây mặt cô ta càng biến sắc.

_Vị này là

_Tôi chỉ muốn gặp tổng giám đốc của chị .

Cô ta nhìn 3 người khó xử.Ngạo Thiên tỏ vẻ bực mình:

_Sao?

_Không phải tôi không muốn thông báo mà là tổng tài đang có khách.

Nhíu mày 1 cái cậu với tay ấn điện thoại, giọng nói của anh vang lên làm tim cô đập mạnh.

_Chuyện gì?

_Dương Lãnh, Tuyết đang ở ngoài cửa muốn gặp anh.

_Đầu dây bên kia im lặng 1 lúc lâu mới nhàn nhạt lên tiếng:

_Để cô ta vào.

Ngạo Thiên nhìn cô nói:

_Chúng ta vào thôi.

Chị Băng nắm tay cậu kéo lại:

_Thiếu gia, để họ nói chuyện với nhau.

Cô gật đầu bước đi:

_Đợi em ngoài này.

Lấy hết tinh thần cô mở cánh cửa gỗ to nặng kia, trong cánh cửa này có tình yêu, hi vọng của cô nhưng có thể đó cũng là

đau khổ , nhưng cô không muốn lừa dối mình nữa.Bước vào căn phòng mắt cô nheo lại, ánh sáng quá chói mắt.Đôi mắt dần

thích ứng, cô đưa mắt tìm kiếm hình dáng anh, anh ngồi trên ghế, đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn cô nhưng điều làm cô đau lòng

nhất không phải ánh mắt đó mà là hình ảnh Triệu Uyển đang ngồi trong lòng anh.2 tay cô ta đưa lên ôm lấy cổ anh, khuôn mặ

t ngạo nghễ nhìn cô , nụ cười đắc thắng nở rộ trên môi,còn anh mặc nhiên để cô ta muốn làm gì thì làm.Nhận ra ánh mắt đau

đớn của người đối diện, Triệu Uyển cang nép sát vào lòng anh, giọng hờn dỗi:

_Người ta đang tìm anh kìa.

Anh cúi xuống nói với người trong lòng mình:

_Ra ghế đợi anh 1 chút.

Cô đứng ngơ ngác nhìn họ đang tình cảm trước mặt mình mà ánh mắt trống rỗng, dù biết sẽ đau nhưng đau tới mức không thở

nổi thế này thực quá sức chịu đựng của cô.Anh chống tay lên bàn nhìn cô chán nản nói:

_Cô muốn gì?

Gạt bỏ mọi thứ ra khỏi đầu cô từ từ lên tiếng:

_Em chỉ muốn hỏi, anh thực sự sẽ lấy cô ta làm vợ sao?

Anh nhìn cô làm bầu không khí càng thêm căng thẳng.Hồi lâu anh mới trả lời:

_Có vẻ cô vẫn chưa tin lời tôi nói.Được vậy tôi nói lại cho cô nghe,tôi sẽ lấy cô ấy làm vợ.

Khuôn mặt cô trở lên xanh xao , giọng nói run run:

_Tại sao? Vậy tại sao còn muốn lấy em.

_Tôi chưa bao giờ muốn lấy cô, nhưng không lấy cô tôi tôi sẽ không có quyền thừa kế.

Nở 1 nụ cười với cô anh nói tiếp:

_Yên tâm vì cô đã giúp tôi có được chỗ ngồi này nên tôi sẽ không để cô thiếu thốn gì.Chức danh phu nhân vẫn là của cô.

Lần đầu tiên cô thấy anh cười, nhưng cô ước gì cô đã không nhìn thấy, nụ cười ấy như đang chế giễu cô, đâm thẳng vào trái tim

đang yếu đuối.

Nước mắt cô không ngừng rơi, thế giới quanh cô như hoàn toàn sụp đổ,anh vẫn tiếp tục đả kích cô:

_Đừng lấy nước mắt của cô ra làm trò hề nữa, nhức mắt tôi.

_Em không tin,làm ơn nói cho em biết sự thật, em không tin anh yêu cô ta.

1 cái tát như trời giáng vào bên má của cô, cả thân hình đang thiếu sức sống của cô vì lực đẩy mà ngã xuống, cánh tay lê

trên đất rướm máu.Đau, thật sự rất đau nhưng tại sao không phải đau ở tay mà tim cô đau thế này.Triệu Uyển xoa xoa tay

cười khẩy:

_Không nghe thấy anh ấy nói gì sao? Cô cũng thật đần độn đi.

Nhìn cô bị tát anh theo phản xạ muốn lao tới nhưng chút lý trí cuối cùng không cho phép anh làm như thế.Mím môi anh quay

người lại với cô cất tiếng:

_Cô chỉ là chút mới lạ trong cuộc sống ồn ào này thôi, giờ thì tôi thấy thật nhàm chán, hơn nữa người phụ nữ bên cạnh tôi phải

giúp tôi trong sự nghiệp chứ không phải kẻ yếu ớt như cô .Bây giờ thì cô còn gì thắc mắc không?

Cô không muốn nghe nữa, bịt chặt 2 tai cô lao ra ngoài, bỏ qua cả tiếng gọi của chị Băng, cô chạy vội vào thang máy,chị Băng

chạy vào theo cô, đưa tay ôm cô vào lòng mà chị cũng không kìm lại nước mắt: thiếu gia cậu thật sự muốn cô ấy căm thù cậu ư?

Nhìn cô lao ra khỏi phòng, vết 5 đầu ngón tay còn hằn trên má, Ngạo Thiên tức giận xông thẳng vào phòng anh.Nhìn thấy Triệu

Uyển đang xoa tay thỏa mãn cậu gằn giọng:

_Cô dám tát cô ấy.

_Sao tôi không dám.

Nếu là thường ngày cô ta cũng sợ cậu vài phần nhưng nay đã có anh chống lưng thì được nước làm càn.Ngạo Thiên từ từ đi tới

ánh mắt muốn giết người:

_Được, tôi cho cô thử!

_Anh dám.

Dù nói thế nhưng nhìn ánh mắt cậu cô ta cũng có phần bất an, người này nổi tiếng có thù tất báo .Chưa kịp quay sang cầu cứu

anh cô ta đã nhận 2 cái tát như trời giáng, 1 tia máu theo đó xuất hiện trên môi cô ta.

_Lần sau thì đừng trách Hàn Ngạo Thiên này giết cả nhà cô chó mèo không tha.

Cô ta run sợ nhìn anh, lùi lại theo bản năng, ánh mắt kia làm cô ta quên cả cầu xin anh.Quay sang anh cậu hỏi:

_Anh đang làm cái quái gì thế?

_Không liên quan tới em.

_Nhất định anh sẽ hối hận.

Nói xong cậu lập tức bỏ ra ngoài.Lúc này cô ta mới lồm cồm bò dậy, ủy khuất dựa vào lòng anh:

_Anh nhìn xem

Còn chưa nói hết câu cổ đã bọ anh bóp chặt:

_Cô còn dám làm cô ấy bị thương thì đừng trách .

Mở to mắt ngạc nhiên cô ta phẫn uốt:

-Anh yêu cô ta,nhưng người anh yêu là em cơ mà.

_Tôi cho cô danh phận này thì cố mà đóng cho tốt.

-Anh

_Cút.

Tiếng quát của anh cũng làm cô thư ký đứng tim, hôm nay thật lắm chuyện lạ, cư nhiên toàn nhân vật có máu mặt đến làm ầm

cả phòng tổng tài a.1 chút sau thư ký được chiêm ngưỡng gương mặt tái xanh của Triệu Uyển tiểu thư.Tổng tài cũng thật dọa

người, đi vào là 1 đại mỹ nhân, đi ra thì đáng thương hơn cả thất cái a.

Nhìn xuống lòng đường, ánh mắt anh dõi theo thân ảnh cô đang được Băng dìu vào xe,giơ tay lên như muốn nắm thứ gì đó lại

anh buỗng thõng tay xuống:

_Muộn rồi, muộn rồi.Ha ha , ********.

Anh từ từ khụy hẳn xuống nền nhà, tay ôm chặt đầu anh lẩm bẩm:

_Tạm biệt.

Người đàn ông nắm giữ mọi thứ, đứng trên tất cả nay lại có dáng vẻ thương tâm tới như vậy, dáng vẻ cao ngạo thường ngày

nay bị đau khổ làm cho đôi vai anh không chống đỡ nổi.Cuộc đời anh bây giờ chỉ còn bóng đêm che phủ nhưng thanh thản hơn.

Nhắm mắt lại anh tự hỏi:

_Rồi em sẽ hạnh phúc đúng không?

Từ lúc chị đưa cô ra khỏi thang máy tới lúc về đến nhà, cô hoàn toàn im lặng, nghe theo chị như 1 cái xác không hồn.Chị đưa

cô lên phòng rồi nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô nói:

_Ngủ 1 chút, tỉnh dậy sẽ không sao nữa.

Cô như 1 cái máy, gật đầu rồi nằm xuống giường, nhắm mắt lại.Chị vẫn ngồi bên cô, nhìn đứa em mà cô yêu quý đang chìm vào

giấc ngủ mộng mị mà nước mắt vẫn rơi chị đau xót nói:

_Chị biết em đau khổ nhưng thiếu gia cũng rất đáng thương.

Lau đi những giọt nước mắt của cô chị thì thầm:

_Đừng khóc nữa em, thiếu gia làm vậy để sau này em có thể nở nụ cười hạnh phúc.

Bỗng chị giật mình khi phát hiện có ánh mắt đang nhìn, thân hình chị đông cứng lại khi nhận ra hơi thở quen thuộc kia.

_Băng em cũng biết đúng không?

_Ngạo Thiên.

_Nói.

Chị vội kéo cậu sang phòng khác,Ngạo Thiên bực tức nhìn Băng chằm chằm:

_Sao định giấu tôi sao?

_Ngạo Thiên, em không cố ý, do

_Do anh tôi cấm không cho ai biết à?

_Vâng.

_Để không mất thời gian anh phải quay lại tìm anh ta tốt nhất em nên nói đi.

Chần chừ 1 lúc chị mới khai báo trước ánh mắt truy hỏi của Thiên

_Tất cả đều là kế hoạch của thiếu gia, kể cả việc phải để Triệu Uyển làm phu nhân thứ 2.

_Hừ, biết mà, đang yên đang lành cần gì phu nhân thứ 2,thế làm thế để dọa người à? Lôi Tuyết vào làm gì?

_Cậu cũng biết bang chúng ta có rất nhiều kẻ thù

Cậu dùng ánh mắt nhìn lại như muốn nói: cái này ai chả biết

_Tất cả bọn họ đều nhằm vào Tuyết.

Khuôn mặt anh khẽ chấn động, không ngờ thế giới ngầm này cũng mục nát như vậy, thật quá mức đê tiện.

_Điều tra ra ai?

_Trần gia, Thanh Long,Thiên Sát, hiện tại đang điều tra tiếp.

_Chết tiệt.

Hiện tại nắm giữ thế giới ngầm có 4 tổ chức là to nhất trong đó có : Hắc Long, Thanh Long, Thiên Sát và Dạ Lôi, cư nhiên 2 trong

4 số đó dám bắt tay gây hấn với Hắc Long.Còn Trần gia chết tiệt kia nữa, năm xưa đã cho con đường sống rồi mà giờ còn thích

đam đầu vào chỗ chết.Nghĩ 1 chút cậu hỏi:

_Anh ấy làm vậy để mọi chuyện đổ hết lên đầu Triệu Uyển?

_Có lẽ thế, thực ra cậu ấy muốn từ hôn.

_Từ hôn?

_Như vậy sẽ không lôi cô ấy vào thế giới này, nhưng lão gia chưa đồng ý.

_Anh ta đúng là đồ đần mà, chẳng lẽ không có cách nào khác sao?

_Thiếu gia sợ sẽ có 1 Ngọc Lan thứ 2.

_Sau bằng ấy năm anh ấy vẫn không thể thoát khỏi nó sao?

_Chưa hề, từ lúc Tuyết xuất hiện, nỗi ám ảnh càng trở nên nặng nề hơn.

Cả 2 người đều rơi vào im lằng,không gian chỉ còn lại tiếng nưa rơi rả rích ngoài cửa sổ, ông trời có lẽ cũng đang khóc cùng những

kẻ đang đau khổ vì 1 chữ tình.

Tỉnh lại đã là đêm muộn , nhìn ra ngoài cửa sổ,mắt cô mờ mịt 1 tầng sương,mệt mỏi quá rồi chăng?
Chương 20



Cô lặng im ngồi nhìn ra màn đêm sâu thẳm kia,trong đáy mắt tựa hồ không còn sự hoạt bát ,vui vẻ mà là nỗi

bi thương và tuyệt vọng.1 tầng sương phủ kín đôi mắt thạch anh tím,khó ai có thể nhìn ra cảm xúc trong đôi

mắt ấy,dường như chỉ sau 1 ngày,tỉnh dậy cô đã là 1 người khác.Trên gương mặt nhợt nhạt của cô hoàn

toàn tĩnh lặng ,ngoại trừ đôi mắt ra thì có thể nói là vô cảm tuyệt đối.Con người thực sự có thể thay đổi

nhanh tới thế sao? Từ từ đứng dậy,mở cửa sổ, từng đợt không khí lạnh ùa vào nhưng giờ đây còn cái gì lạnh

bằng lời nói ánh mắt của anh .Bước ra ban công cô chăm chú nhìn vườn ly đã úa tàn,đúng vậy,hoa nở rồi sẽ

tàn, gặp rồi sẽ chia ly, yêu rồi sẽ hận.Hận anh ư, cô lấy gì để hận anh? Anh từng nói thích cô ư? Không anh

chưa từng, đều là cô vọng tưởng,ngay từ đầu cô đã vọng tưởng 1 cách mù quáng.Anh từng nói muốn lấy cô?

Không, đều do người lớn ép đặt,anh chưa từng muốn lấy cô.

Đúng vậy,nếu người cô gặp không phải anh liệu cô có chấp nhận cuộc hôn nhân gượng ép này.Tất cả đều là

thiên ý trêu ngươi để cô gặp anh,yêu anh, nhưng không thể bên cạnh anh.Tất cả là thiên ý trêu ngươi.Nước

mắt tưởng chừng đã cạn lại tuôn rơi không ngừng, cô khuỵ ngã trên nền đất lạnh giá,tay siết chặt nơi trái tim

đang rỉ máu, tiếng nấc ai oán thoát ra từ đôi môi đang bị cắn chặt tới bật máu.Từng đợt gió lạnh vẫn không

ngừng ào tới thân hình nhỏ bé đang run lên kia.Lạnh, thực sự rất lạnh, giờ cô mới biết thì ra mùa đông có

thể lạnh tới mức này,lạnh tới mức cô cảm giác mình không còn chút hạnh phúc nào nữa.Xuân qua đông tới,

sau này tốt nhất đừng có mùa xuân,nếu không như vậy mùa đông sẽ càng lạnh thêm.Cuộc sống của cô sau

này chỉ có mùa đông sẽ tốt hơn, như thế trái tim cô sẽ không đau nữa.Không biết tự bao giờ gió đã lau khô

nước mắt của cô,đôi môi khẽ hé mở:

_Má! Con sẽ sống hạnh phúc, thật đấy.Không có anh ấy thì sao? Con sẽ sống vì ba má, sẽ trả lại tất cả những

gì mình nợ họ, không phải như thế là hạnh phúc rồi sao? Sau này con sẽ không để ai bắt nạt,không để ai khinh

thường,sẽ là người vợ,người con dâu tốt,như vậy má sẽ vui chứ?

Im lặng 1 chút đôi môi cô xuất hiện 1 nụ cười thê lương tới đau lòng:

_Nhất định má sẽ rất vui a! Mọi người sẽ rất vui a! Ha ha.

Tiếng nói của cô rất nhỏ tưởng chừng như chỉ có gió mới nghe thấu,tiếng cười nhỏ dần rồi tan vào không khí,

gương mặt cô hoàn toàn chìm ào màn đêm dày đặc,chỉ có thể nhìn thấy đôi vai khẽ run rẩy rồi nhanh chóng bất

động .Cô ngồi cho tới khi ánh mặt trời xuyên qua mái tóc dày làm cô nhức mắt,đưa tay che đi sự chói chang

kia cô lẩm bẩm:

_Mặt tời xua tan bóng đêm,liệu có thể làm ấm lại trái tim ta không?

Ngây ngốc nhìn tới hoa cả mắt cô bật cười:

_Mình thật điên khùng,thật điên khùng.

Nồi im lặng 1 lúc cô mới bước dậy vào nhà tắm,bóng lưng mỏng manh càng trở lên trong suốt tựa hồ muốn

biến mất dưới ánh mặt trời.

Băng vội tới phòng của Tuyết, đưa tay gõ nhẹ cửa phòng giọng chị nghe thật ấm áp:

_Tuyết , em dậy chưa?

Thấy bên trong vẫn im lặng chị mở hẳn cửa bướ vào:

_Chị vào nhé.

Lời nói còn chưa dứt chị đã ngạc nhiên nhìn người trước mắt

_Em làm gì thế.

Cô quay lại nhìn chị nở 1 nụ cười:

_Hôm nay mình phải đi học mà,chị định nghỉ sao?

_Không, chị chuẩn bị ngay đây.

_Vậy em đợi chị dưới nhà.

Nói rồi cô không có phản ứng gì khác ngoài việc nhìn chằm chằm voà khuôn mặt mình trong gương.Thấy chị

không có ý định gì cô ngạc nhiên hỏi:

_Có chuyện gì sao chị?

_A không có, vậy gặp em dưới nhà.

Cô nhẹ gật đầu đồng ý,chị mở cửa bước ra ngoài, ánh mắt trở lên hoang mang,mới có 1 đêm sao Tuyết lại thay

đổi 1 cách đáng sợ như thế.Sự nhạy bén của 1 sát thủ cho chị thấy dường như trên gương mặt ấy không còn 1

chút cảm xúc nào,cô hoạt động như 1 cái máy được lập trình sẵn.Nụ cười kia vẫn làm người khác rung động

nhưng hoàn toàn không xuất phát từ tình cảm thật của cô,thực sự tình yêu cô dành cho thiếu gia rất sâu đậm

nên mới chịu sự đả kích lớn như vậy.Cô bước xuống phòng ăn như mọi ngày,mọi việc đều diễn ra như ngày

thường nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy căng thẳng,chăm chú nhìn tiểu thư của mình dùng bữa sáng

hộ đều im lặng suy nghĩ.Tiểu thư thật tội nghiệp, 1 người tốt như thế mà thiếu gia thật không có mắt nhìn a.

Cô khẽ ngẩng đầu,nhận thấy ánh mắt của mọi người đang nhìn mình,cô bình thản hỏi:

_Có chuyện gì sao?

_Không có,không có,ăn sáng a.

Ngạo Thiên lấp liếm cho qua,trước khi cúi xuống còn trao cho Băng ánh mắt thắc mắc,Băng nhíu mày tỏ vẻ

không biết.Họ lại im lặng ăn,bầu không khí càng thêm phần quỷ dị.Ăn xong cô bước ra xe đợi 2 người họ mà

không quay đầu lại.Lần này mọi người mới thật sự lo lắng,không phải tiểu thư đau lòng quá nên trở thành

con người khác rồi chứ.Không tươi cười,rạng rỡ như mọi ngày,lúc trước mỗi lần ăn cơm đều ồn ào nhức óc,

trước khi đi học đều dành cho mọi người nụ cười tạm biệt nhưng hôm nay tiểu thư làm người khác cảm thấy

rất xa cách.Họ đều phóng về cô ánh mắt cảm thông và lo lắng.Cô biết điều đó nhưng cô vẫn bước đi,cô

không muốn làm 1 con người yếu đuối trước mặt mọi người,có lẽ mạnh mẽ là cách tốt nhất để mọi người

biết cô vẫn sống tốt.

Trên đường đi cô vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối,không khí trong xe càng thêm nặng nề,tới cả tiếng thở dài của

Ngạo Thiên cũng có thể nghe rõ.Dường như không thể chịu được bầu không khí này nữa,cậu lên tiếng:

_Nếu có gì thì cứ nói ra đừng giữ trong lòng.

Dỳ cậu không nói rõ nhưng cả 3 đều hiểu lời nói này dành cho cô.Nhưng cô vẫn giữ ánh mắt bên ngoài cửa xe,không có ý định gì là nghe thấy.Cậu

vẫn giữ giọng nói bình thường nhất:

_Tuyết,hiểu không?

Cô vẫn không trả lời,lần này thì cậu không thể giữ bình tĩnh được nữa,thay đổi thái độ,cậu cũng chuyển lối xưng hô:

_Em có hiểu lời anh nói không thế,như thế này em tưởng sẽ tốt lắm sao?

_Thế em phải làm thế nào mới tốt?

Cô quay sang nhìn,1 cái nhìn đầy cay đắng,đôi môi mím chặt nhìn cậu.

_Đừng cố giấu đi mọi cảm xúc của mình như thế.

_Vậy em phải gào khóc van xin sự thương cảm của mọi người để níu kéo chút tình yêu của anh ấy sao?Em

phải tỏ ra mình là 1 kẻ yếu đuối,cần sự giúp đỡ sao?

Gương mặt cô đã tái nhợt đi nhưng ánh mắt lại như hằn lên sự kiên định hiếm có.Cậu lúng túng nhìn cô:

_Ý anh không phải thế.Anh chỉ muốn tốt cho em.

_Không sao! Xin lỗi vì đã to tiếng với anh.

Nói xong cô quay mặt đi như muốn chấm dứt cuộc nói chuyện này,cậu nhìn cô 1 chút rồi cũng xoay người

lại.Chị Băng vẫn im lặng quan sát cô,chị khẽ nhíu mày,thực sự cô đang muốn tạo vỏ bọc để che dấu mọi cảm

xúc của mình,chị thầm than 1 tiếng rồi chuyên tâm lái xe.Sự thay đổi của cô cũng làm Hân chú ý,đang muốn

hỏi thì Hân đã bị Ngạo Thiên kéo đi nhanh chóng.

_Anh làm gì thế?

_Hiện giờ tâm trạng Tuyết không tốt lắm,em đừng hỏi gì sẽ tốt hơn!

_Vậy em phải đi an ủi cậu ấy.

Nói xong Hân hăm hở ý định đi an ủi thì bị kéo lại.

_Để cô ấy 1 mình sẽ tốt hơn.

Cậu biết nếu bây giờ Hân đi hỏi sẽ càng làm cô thêm khó xử,thôi thì cứ dẹp trước cho yên chuyện.Thấy Hân

vẫn do dự cậu đánh đòn cuối cùng:

_Đi ăn kem!

Mắt Hân sáng lên,nhưng do dự 1 chút mới lẩm bẩm:

_Có lẽ chị Băng cũng đang an ủi Tuyết a,mình không nên quấy rầy họ.

Vậy là 1 chầu kem đã giúp cậu dụ con người ham ăn kia.(Ham ăn quên cả bạn)

Đã 6 ngày nay cậu chủ không về nhà mà tiểu thư cũng chẳng rằng nói gì làm tất thảy mọi người đều thấy có

không vui vẻ gì.Đi học về tiểu thư cũng không còn líu lo xuống bếp cùng làm cơm với họ hay tung tăng ra

vườn chăm sóc hoa cùng bác Trương nữa.Dù không thể hiện sự bực dọc hay khó chịu nhưng tiểu thư làm cho

người khác không dám tới gần.Ăn cơm xong cô lên phòng,đúng 1h30 có mặt ở phòng tập cùng chị Băng tiếp

tục học võ .Thời gian qua võ công của cô tiến tiển 1 cách rất nhanh chóng,thêm nữa khả năng sử dụng chùy

thủ tuyệt đối không phải tầm thường,khả năng cầm súng và ngắm bắn cũng làm chị Băng và Ngạo Thiên rất

hài lòng,nhưng mấy hôm nay mỗi động tác mà cô thực hiện đều chứa đựng sát khí rất rõ ràng,điều này làm

chị Băng lo lắng thực sự.Hôm nay cũng không ngoại lệ,từng lần quét chùy thủ của cô đều tản ra sát khí nồng

đậm,bỗng cách tấn công của cô trở nên điên cuồng,dường như cô đang muốn giết chọ vậy,vội tránh đòn tấn

công của cô chị thuận thế đánh rơi chùy thủ trên tay cô,giữ chặt cô lại chị hỏi:

_Tuyết bình tĩnh lại.

Chị nhận ra đôi mắt cô không có 1 chút cảm xúc nào,ánh mắt ấy như trôi vào 1 khoảng không gian vô định,chị sợ hãi lay mạnh thân thể cô:

_Tuyết,nghe chị nói gì không?

Cô choàng tỉnh , ánh mắt trở nên rối loạn cực điểm.Lách ra khỏi vòng tay của chị cô thì thầm:

_Em xin lỗi,hôm nay em hơi mệt.

Nói xong cô mở cửa đi ra để lại chị trong phòng với nối lo ngập tràn trong đáy mắt.

Đóng nhanh cửa phòng cô tựa vào cửa như mất hết sức lực,thân ảnh từ từ gục xuống ,ánh mắt cô chỉ còn

sự hoang mang thống trị,nhìn đôi tay mình cô tự **** bản thân,cô định làm gì thế này,định thương tổn chị

Băng ư? Đã 1 tuần rồi cô cố gắng trở lại cuộc sống trước đây nhưng thật khó khăn,trong tâm trí cô luôn xuất

hiện gương mặt anh,giọng nói của anh,cô muốn xóa đi hình ảnh ấy nhưng mỗi khi nhắm mắt lại tất cả đều

hiện ra rõ mồn một.Cô hận anh,hận anh.Nước mắt lại chảy dài trên má cô,đúng vậy cô đang cố tạo vỏ bọc

cho trái tim mình nhưng cô thất bại rồi vì đơn giản cô không thể thoát trò chơi mà ông trời đang trêu ngươi

cô.Cô phải làm gì bây giờ,trên con đường dài trước mắt cô hoàn toàn lạc lõng,con đường ấy cô không biết

phải đi qua thế nào,liệu ai sẽ dắt cô qua nỗi đau này? Cô ngồi im như 1 cái bóng,ngay cả khi người làm mời

xuống dùng bữa cô cũng không nghe thấy.Cho tới khi căn phòng tối đen như mực thân hình cô mới có chút

phản ứng khi chuông điện thoại vang lên, đó là tiếng chuông cô đặt riêng cho ba má.Loạng choạng đứng lên

cô tiến tới bàn nhấc máy:

_Má.

_Ăn cơm chưa con,sao mấy hôm nay không thấy con gọi về?

_..

_Tuyết, sao thế con?

_Không có gì má! Con bận quá.

Nghe thấy tiếng má,lòng cô thấy ấm áp hơn,từng giọt nước mắt vì cảm động lại khẽ rơi xuống bàn tay đang

ghì chặt lấy cạnh bàn.Mím chặt môi cô giấu đi tiếng nấc.

_Tiếng của con nghe rất lạ,con khóc đấy à?Ai tổn thương con sao?

Nhận ra sự lo lắng trong giọng nói của má cô vội nói:

_Không có,là do con thấy nhớ ba má quá.

Đầu dây bên kia truyền tới tiếng cười nhẹ:

_Con bé ngốc này,nhớ quá thì về nhà ít bữa,thực là vẫn còn tính trẻ con.

_Má!

_Ừm.

_Con sẽ sống thật tốt,không để ai thương tổn con,không để ba má phải phiền lòng.

_Con gái má xinh đẹp,lương thiện như thế tất nhiên ai cũng thích rồi.Gặp ba không con?

_Thôi má,con đang bận,lúc khác con sẽ gọi điện lại.

_Ừ vậy cũng được,nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!

_Dạ ba má cũng vậy.

Vội cúp máy ,tay cô bịt chặt tiếng khóc đang thoát ra,cô sợ nếu tiếp tục cô sẽ lại mềm yếu mà lao ngay về với

vòng tay bao bọc của ba má,sự đau đớn uất hận như trào dâng , kìm nén bấy lâu đang bùng nổ tấ thảy,khóc

có lẽ sẽ giúp cô thấy nhẹ lòng hơn.Cô còn gia đình,bạn bè,người thân bên cạnh,không thể gục ngã thế này

được,họ sẽ thất vọng về cô,cứ coi như cô sống vì họ đi,như vậy cũng tốt hơn bây giờ.Đang hoang mang thì

cửa phòng cô bị 1 cú đạp làm cho lìa khỏi vị trí cũ,an tọa trên mặt sàn,gương mặt chị Băng lo lắng xuất

hiện,thấy cô an toàn chị mới thả lỏng người:

_Em làm cái gì thế? Mọi người lo lắng lắm biết không?

Nhận thấy giọng nói của mình làm cô giật mình chị mới bình tĩnh lại:

_Không sao là tốt rồi,chị sẽ bảo người làm mang đồ ăn lên.

Cô đứng nhìn chị nói xong rồi đi mà không có phản ứng gì,người làm mang đồ ăn lên cô cũng miễn cưỡng chút

rồi thôi.Thả mình vào làn nước ấm cô mới thấy đầu óc thanh tỉnh lại,dựa người vào bồn tắm cô nhớ lại mọi

chuyện xảy ra trong những ngày vừa qua,cô đã làm mọi người lo lắng nhiều rồi,con người đôi khi cũng thật

yếu đuối,cô cần học cách mạnh mẽ để vượt qua tất cả.Mặc xong quần áo cô bần thần cầm gối rồi quyết định

sang phòng chị Băng,gõ cửa ,cô lên tiếng:

_Chị Băng.

Còn chưa nói xong cánh cửa đã bật mở,nghe tiếng chân chị cũng biết ai đứng ngoài cửa phòng,nhìn cô từ đầu tới chân ,mắt chị hiện lên sự thắc mắc.

_Tối nay em ngủ với chị nhé.

Sự ngạc nhiên xuất hiện rất nhanh trên khuôn mặt chị sau đó biến mất,chị mở rộng cửa cho cô vào.Leo lên giường cô cuộn tròn như 1 cái kén,chị bật cười:

_Em không sợ ngộp thở sao?

Nhận thấy gương mặt cô đã có thần thái ,nỗi lo trong lòng chị cũng vơi đi 1 nửa.Nằm xuống cạnh cô chị hỏi:

_Em không sao chứ?

Cô lắc đầu trong chăn,chị bật cười:

_Em làm thế làm sao chị biết

_Chị vẫn biết em lắc đầu đó.

_Thôi được rồi,chị thua,mau ngủ đi.

Cả 2 người đều im lặng,cho tới khi chị tưởng cô đã ngủ thì tiếng nắc nhẹ làm chị phân tam.Kéo tấm chăn ra ,chị đau lòng nhìn nước mắt đã ướt đẫm khuôn mặt cô.Ôm cô vào lòng chị anh ủi:

_Khóc đi cho nhẹ lòng,sau hôm nay mọi chuyện rồi sẽ qua.

_Chị,sau hôm nay em sẽ không yếu đuối thế này nữa,hức hức, em sẽ không làm mọi người lo lắng.

_Ừ.

Chị cứ ôm cô thẳng cho tới khi tiếng khóc nhỏ dần,hơi thở của cô dần trở lên đều đặn,có lẽ do mệt mỏi mà cô

ngủ từ lúc nào,vén lọn tóc ra sau chị nói khẽ:

_Em nhất định phải mạnh mẽ lên,như thế mới không phụ lòng thiếu gia.Ngủ ngon nhé,tiểu thư.

Chương 21



Sáng nay tất cả mọi người lại được dịp tròn xoe mắt nhìn tiểu thư của họ đã tươi tỉnh lên rất nhiều,dù không

thực sụ ồn ào nhưng nụ cười đã có thần thái a.Thế là tất cả mọi người đều hăng hái làm việc,cô chủ nhỏ đã

vui vẻ trở lại,hạnh phúc quá đi.Bác Trương được 1 phen sửng sốt với sự chăm chỉ bất thường của người

làm,đúng là tiểu thư có sức ảnh hưởng lớn a.

Uống xong cốc sữa,khuôn mặt cô trở nên hồng hào hơn,nở 1 nụ cười nhẹ cô chào mọi người:

_Con đi học đây,mọi người làm việc nhé!

_Cô chủ đi học vui vẻ.

Không hẹn mà mọi người cùng ngước nhìn trời,hôm nay thực trong xanh,1 ngày đẹp trời đây.Trên xe không

thấy Ngạo Thiên đâu cô ngạc nhiên hỏi:

_Hôm nay anh ấy nghỉ sao?

_Cậu ấy sang Mỹ rồi.Công ty có việc đột xuất,có lẽ sau này cũng không có đi học nữa.

_Có chuyện gì sao?

_Không,chẳng qua 2 người kia muốn nghỉ hưu sớm nên bỏ công ty đi du lịch rồi.

_Thật không ngờ.

Không phải cô ngạc nhiên mà tới chị cũng thấy khó tin,đang lúc có chuyện như thế này mà họ còn làm loạn

thêm,hôm qua nghe tin tức ấy xong nhìn nét mặt của thiếu gia tới cô còn khẽ sởn da gà nói gì người khác.Mỗi

lần cậu Ngạo Thiên nổi giận tốt nhất không nên động vào,ngu ngốc phạm phải thì chịu đủ a.Cô than nhẹ:

_Gia Hân mà biết chắc muốn sang mỹ luôn quá!

_Em không phải lo đâu,tối qua trước khi đi cậu ấy có tới gặp Hân rồi,cũng muốn lên gặp em nhưng em không

trả lời,cậu ấy nói sẽ về trong thời gian sớm nhất.

Cô thấy hơi buồn 1 chút, có thì đau đầu nhưng không có cũng thật im ắng quá.Tới trường,cô khoan thai đi

vào lớp mà không gặp bất cứ trở ngại nào,từ hồi chị Băng đi học cùng không ai dám quấy rầy cô,mà nói tới

chính cô cũng ngạc nhiên,chị Băng quả thực toàn tài a,học hành cũng rất cao thủ không những thế ngay

ngày thứ 2 đi học nghe đâu chị còn nằm trong top 3 hotgirl của trường với danh xưng" lãnh huyết công chúa"

và lớp cô trở thành tiêu điểm của sự chú ý khi 3 người đẹp nhất trường cùng học 1 lớp,ngồi 1 bàn a.Vào tới

cửa cô đã nhận ra sự im lặng khác thường nơi Gia Hân,không líu lo như mọi ngày nữa mà là đang thiểu não

nhìn chỗ ngồi bên cạnh.Cô vỗ nhẹ vào vai bạn an ủi:

_Mấy ngày nữa anh ấy lại về ấy mà.

Hân ngước đôi mắt cún con lên nhìn cô:

_Nhưng mà vẫn thấy thiếu thiếu.Sau này không phải ngày nào cũng được gặp a!

Nói xong lại gục mặt xuống bàn,cô thở dài,không ngờ 2 người này tiến triển cũng nhanh quá đi.Nhìn Gia Hân

cô cũng thấy chua xót,thực sự tình yêu làm con người ta hạnh phúc nhưng cũng làm họ đau khổ không

kém,giá mà mãi mãi được bên người mình yêu thì thực hạnh phúc.Cô cười khẽ trước suy nghĩ của mình ,bên

anh ư? Cơ hội nhìn thấy anh cũng không có chứ nói gì tới bên cạnh anh,có lẽ đã tới lúc cô phải học cách

ngừng yêu anh,nhưng thật khó.

Đã 2 tuần nay cô không gặp anh,họ sống cùng 1 ngôi nhà nhưng lại không gặp nhau lần nào,cũng thật khéo

a.Không gặp cũng tốt,cô cần thời gian để chữa lành vết thương lòng.1 tuần qua cũng không thấy Ngạo

Thiên trở về,chỉ gọi điện đôi ba lần cho Băng hỏi thăm tình hình mọi người,Hân dạo này cũng tươi tỉnh đôi chút

vì tối nào cũng tán ngẫu với Ngạo Thiên cả tiếng đồng hồ.Những ngày này nếu không học thì cô cũng lao vào

luyện tập,cô không muốn mình rảnh rỗi chút nào nếu không cô sẽ lại nhớ tới anh,công việc là cách duy nhất

giúp cô đứng lên.Hôm nay được nghỉ nên cô có ý định về nhà thăm ba má,cô thực nhớ họ.Đang chuẩn bị trang phục thì tiếng chuông điện thoại làm cô pải bỏ dở,thấy số của má cô vui vẻ nhấc máy:

_Má,con về ngay đây.

_Tuyết,con không sao chứ?

_Sao má hỏi thế.

_Má sẽ tới đón con ngay,không cần con phải ở ngôi nhà đó nữa.Con chuẩn bị đồ đạc đi má tới ngay.

Chưa kịp hỏi thì má đã cúp máy,nghe tiếng bíp dài vô tận ở đầu dây bên kia cô thấy hoang mang tột độ,chuyện gì đang xảy ra thế này? Đang bàng hoàng thì điện thoại lạ vang lên,cô vội nghe:

_Má!

_Tuyết là mình đây.

_Hân.

_Anh ta định lấy người khác thật sao? Thật quá đáng.Tuyết đừng lo lắng,cô chú sẽ đưa cậu về nhà,không

thèm ở nơi đó nữa,mình xin lỗi vì thời gian qua thấy cậu buồn như thế mà mình không biết.Tuyết, mình thực

xin lỗi.

_Cậu đang nói gì thế? Tại sao mình phải rời khỏi đây?

_Tuyết,dừng giấu mình nữa,mọi chuyện đều có trên báo hết rồi,mọi người đều biết cả.

_Đợi mình 1 chút.

Buông máy xuống cô lao nhanh xuống phòng khách,nhìn thấy bác Trương đang cầm tờ báo hôm nay cô vội gọi:

_Bác Trương.

_Tiểu thư.

Bác giật mình giấu tờ báo sau lưng,cô nghi ngờ nhìn bác rồi nói:

_Con muốn đọc tin tức hôm nay,bác có thể cho con mượn 1 chút không?

_Tiểu thư,không có gì đâu.

_Bác, đừng giấu con thêm bất cứ cái gì nữa.

Nhìn ánh mắt van nài của cô , bác từ từ đưa tờ báo ra,vội cầm tờ báo,càng đọc gương mặt cô càng nhợt

nhạt đi.Ngay trang đầu tiên là hình ảnh anh và Triệu Uyển tay trong tay,anh nhìn cô ta đầy âu yếm,trên môi

xuất hiện 1 nụ cười sủng nịnh : Tổng giám đốc Dương thị tuyên bố đính hôn cùng con gái chủ tịch tập đoàn

đá quý Triệu Uyển. Suy nghĩ của cô hoàn toàn mù mịt,nhìn chằm chằm khuôn mặt anh trên báo cô cảm tưởng

mình không còn chút sức lực nào nữa,ngồi bệt xuống tấm thảm ở phòng khách,ánh mắt cô trống rỗng tựạ

như 1 con búp bê vô tri vô giác,tiếng gọi lo lắng của bác Trương vang bên tai nhưng cô không thể trả lời,thế

giới quanh cô dần dần sụp đổ.Biết là chuyện này sẽ đến nhưng khi đón nhân nó cô vẫn không thể khống chế

trái tim mình.Đau quá,làm ơn đừng tổn thương trái tim cô nữa.Ôm chặt lấy trái tim đang đập 1 cách điên

cuồng lệ cô rơi ướt đẫm khuôn mặt,làm ơn có ai đó nói đây chỉ là 1 giấc mơ,tỉnh lại cô vẫn thấy anh trong

phòng ăn chăm chú đọc báo,thấy anh về nhà khi bữa tối được don lên,vẫn cùng anh ăn cơm và thỉnh thoảng

nhìn thấy khuôn mặt lạnh giá của anh xuất hiện tia quan tâm lo lắng.Tất cả chỉ là 1 cơn ác mộng thôi,ai đó

làm ơn gọi cô dậy với,cô không thể chịu được nỗi thống khổ này nữa rồi.Cảm nhận 1 vòng tay ấm áp đang bao bọn mình cô như người chết đuối vớ được mảnh gỗ trôi ôm vội lấy không rời tay.Tiếng ai đó vang lên:

_Tuyết, nhìn chị này,Tuyết nghe chị nói không? Tuyết!

Ai đó đang kêu tên cô nhưng cô không nhìn thấy,trước mắt cô chỉ có 1 màu trắng trải dài vô tận,gương mặt

ai đó hoàn toàn nhòe đi cô không nhìn thấy,cho tới khi 1 cái tát làm cô thấy đâu đớn ý thức mới dần quay trở

lại.

_Tuyết, chị xin lỗi,tỉnh lại đi em.

Lần này thì cô biết người tát cô,kêu tên cô,đang ôm cô trong lòng là ai.

_Chị Băng.

Giọng nói lạc cả đi,cảm nhận nước mắt chị nóng hổi rơi vào mu bàn tay mình mọ thứ trong cô như vỡ òa,gục

vào chị cô khóc như 1 đứa trẻ , tiếng khóc xé lòng làm mọi người đều thương xót , nhìn tiểu thư đang đau

lòng như vậy mắt họ cũng đỏ hoe từ lúc nào,sao thiếu gia có thể làm như thế cơ chứ? Cô khóc cho tới khi

giọng khản đặc đi, nhắm mắt tựa vào chị ,đôi tay vò nát tờ báo tự lúc nào.Họ cứ im lặng cho tới khi 1 trận ồn

ào truyền tới.

_Tôi muốn gặp con gái tôi.Tránh ra.

_Phu nhân,chúng tôi cần kiểm tra an ninh.

_Lăng Tuyết.Tôi bảo tránh ra, tôi tới đưa con gái tôi đi.

Bác Trương vội lên tiếng:

_Tống Mạc,cho phu nhân vào.

-Vâng.

Bà Nhược Lan đi thẳng tới nơi chị Băng đang dìu cô đứng lên,mắt bà đỏ hoe như thể trên đường tới đây bà đã

khóc miết.Nhìn con gái tiều tụy hẳn đi trái tim bà như có ai siết chặt,đón lấy con gái từ tay Băng bà nghẹn

ngào:

_Chúng ta về thôi,không cần nữa, ơn này ba má có bán công ty cũng sẽ trả cho họ.Không để họ làm tổn thương con nữa,chúng ta về.

_Má ơi.

_Tuyết, má xin lỗi.

2 má con ôm nhau khóc,ông Hạo Thiên nhìn con gái như thế cũng không cầm được nước mắt,nếu biết có

ngày nay ông sẽ không bao giờ để con gái mình bước chân vào đây.Ông sai rồi.

2 người đưa con gái đi mà không để ý tới ai trong căn phòng này,họ hận không thể đánh chết kẻ thương tổn con gái họ, bước chân của họ dừng lại khi Băng đã xuất hiện trước mặt.Bà Nhược Lan nhìn chị đầy ai oán:

_Các người còn muốn hành hạ con gái ta ư?

_Bác gái,không có, chỉ là đồ đạc của Tuyết cháu sẽ đưa tới sau.2 bác đưa em ấy về nhà cẩn thận.

Nhận thấy sự quan tâm trong mắt chị bà cũng nhẹ nhàng hơn:

_Cảm ơn.

Nói rồi 3 người lặng lẽ rời đi,không ai ngăn cản họ ,mãi cho tới khi chiếc xe đã mất hút mọi người mới bắt đầu

có phản ứng.Bác Trương nhìn cảnh này mà không khỏi đau lòng: tiểu thư,rời đi cũng tốt, chúc cô hạnh

phúc.Trên gương mặt già nua xuất hiện sự xót thương khó tả, có lẽ cô gái này không biết từ bao giờ đã đi

vào trái tim mọi người.

Trong tòa cao ốc cũng có 1 người siết chặt tờ báo trong tay, anh quay người lại nên không ai có thể thấy biểu cảm trên khuôn mặt đó.Tiếng chuông điện thoại vang lên,tay anh cầm điện thoại cứng ngắc.

_Thiếu gia, tiểu thư đi rồi.

Chỉ 1 câu ngắn gọn nhưng cũng làm anh gục ngã,cô đi rồi, thật tốt,nhưng sao trái tim lại đau như thế,anh

vừa buông tay để thiên thần bay đi mà sao lại đau đớn thế này.Gương mặt lạnh giá nay chỉ còn sự bi thương

thống trị.Ai bản băng sẽ không tan,chỉ là không ai nhìn thấy!

Chương 22



Từ lúc về tới nhà tới giờ đã qua nửa ngày mà Tuyết vẫn im lặng nhìn ra mảnh vườn trước nhà,những tia nắng

hiếm hoi của mùa đông nhảy nhót trên vai cô cũng không đủ xua đi cái lạnh trong tim.Cảnh tượng ấy đẹp

như 1 bức tranh không có thật,lạ cùng khiến người ta đau lòng.Dưới ánh nắng mang theo hơi thở ấm áp

thân thể cô trở lên trong suốt tựa hồ chạm nhẹ cũng có thể làm cô tan biến,bà Nhược Lan hoảng sợ ôm chặt

con gái vào lòng,nước mắt bà theo 2 gò má lăn xuống tay cô nóng hổi.Bàn tay khẽ run lên nhưng cô không

có theo bất cứ phản ứng gì.Ông Hạo Thiên đau xót nhìn con gái đang chìm đắm trong đau khổ,nhìn đứa con

gái ông yêu hơn sinh mạng của mình phải chịu tổn thương nước mắt ông cũng không thể khiềm chế.Tiếng

chuông cửa vang lên rõ ràng trong ngôi nhà tĩnh mịch càng khiến người ta lo sợ.Bước những bước chân nặng

nề ra mở cửa,gương mặt ông ôn hòa hơn khi thấy cô gái thường đi cùng con ông đang mang đồ đạc

đến,nhưng gương mặt ông lập tức sa sầm lại khi thấy người đằng sau,dù vậy ông vẫn mở cửa để họ vào.

Người ngoài cửa nhìn thấy ông ánh mắt cũng hiện tia bối rối và ăn năn.Ông lên tiếng:

_Mời vào.

Băng mang theo đồ đạc vào phòng cô,nhìn thấy cảnh 2 má con bên cửa sổ tâm trạng cô cũng trầm

xuống,ông Hạo Thiên nhẹ nhàng đến bên họ:

_Nhược Lan,ra ngoài 1 chút em.

Quay sang Băng ông nói:

_Phiền cháu ở với Tuyết 1 chút.

Băng khẽ gật đầu rồi đỡ lấy cô từ bà Nhược Lan,nhìn con gái 1 chút bà mới theo ông ra phòng khách.Gương

mặt bà tối đi khi nhìn thấy 2 vị khách đang ngồi ở đó,giọng bà lạc cả đi:

_Ông Dương Phong.

_Bà Nhược Lan,tôi tới để thăm cháu Tuyết.

_Không cần, con bé tốt lắm!

Ông Dương Phong cúi đầu :

_Thực xin lỗi.

_Ông đừng làm như thế,chúng tôi không dám nhận.

Nghe giọng nói chua xót của bà ông Phong càng thấy áy náy,thấy thế bác Trương vội lên tiếng:

_Mọi người ngồi xuống rồi từ từ nói.

Lúc này họ mới nhận ra thì ra nãy giờ cả 3 đều mất kiểm soát mà đứng cả lên.Ông Thiên mở lời trước:

_Thực xin lỗi,nhưng có lẽ cuộc hôn nhân này chúng tôi không thể đồng ý,ân tình chúng tôi sẽ bồi thương

bằng công ty để báo đáp.

_Hôm nay tôi tới không phải vì chuyện báo đáp,tôi tới để xin lỗi gia đình,tôi không ngờ mọi chuyện lại ra nông

nỗi này.

_Chúng tôi đã nhận xong lời xin lỗi của ông,mong ông về cho.

Bà Lan không thể dùng ngữ điệu bình thường để nói,giọng nói của bà tràn ngập cay đắng ,mỉa mai:

_Chúng tôi cũng rất cảm ơn vì ông đã chăm sóc con gái tôi rất tốt trong thời gian qua.

Nhận thấy người phụ nữ này vẫn chưa thể bình tĩnh lại ông Phong nói:

_Tôi nghĩ lúc khác nói chuyện sẽ thích hợp hơn,gia đình muốn hủy bỏ hôn ước tôi đồng ý,sau này ân tình các

vị nợ cũng không cần báo đáp,sau này nếu Tuyết có việc gì cần giúp đỡ xin cứ gọi tôi.

_Cảm ơn.

Trong phòng chị Băng cũng đang đau xót nhìn cô,chị nhẹ nhàng lên tiếng:

_Sau này chị không ở bên phải hảo hảo chăm sóc bản thân.

Ngay khi chị định bước đi thì cánh tay bị giữ lại,ánh mắt cô nhìn chị thống khổ,vẫn im lặng,cô chỉ dùng ánh

mắt nhìn chị không dứt,trong đó có tiếc nuối,có thương tâm và cả tình cảm của cô dành cho chị.Nở 1 nụ cười

buồn chị gỡ tay cô ra đặt chúng trong lòng bàn tay mình vỗ nhẹ:

-Tất nhiên nếu em muốn chị sẽ tiếp tục là bạn của em.

_Em muốn.

Tiếng nói của cô khàn khàn cất lên,chỉ 2 chũ ngắn gọn cũng làm người khác hiểu hết mọi tâm tư của cô.Cô

muốn tiếp tục làm bạn của chị,Ngạo Thiên,ngày ngày cùng đi học,cười đùa,luyện tập,cùng bác Trương học

về cách lãnh đạo tổ chức,cùng mọi người nấu ăn,nghịch ngợm.Cô biết cuộc sống ấy chỉ còn lại trong ký ức

nhưng vẫn nuối tiếc vô hạn.1 giọng nói vọng vào làm họ chú ý:

_Băng,chúng ta về thôi.

_Bác Trương?

_Ừ,chị phải về rồi,chú ý sức khỏe nhớ chưa?

Gật đầu với chị cô miễn cưỡng nở 1 nụ cười.Nhìn chiếc xe đen lạnh lùng băng qua khoảng sân trước cô thấy

mất mát trong lòng.Thì ra trái tim cô vẫn chưa chết hẳn,út ra nó vẫn sống vì những người cô yêu quý,yêu

anh trái tim cô chết đi phân nửa,cô không muốn bị tổn thương thêm nữa.Nghe tiếng cửa bật mở cô quay

lại,bắt gặp ánh mắt khắc khổ của má,1 cỗ chua xót dâng lên,vì cô mà những người thân yêu phải khổ sở

theo.Ôm má cô nói:

_Má ,con không sao,sau hôm nay sẽ không sao nữa.

_Ừ, sau hôm nay không cần lo nghĩ gì nữa,không cần gì cả,con gái má!

Dưới ánh nắng ấm áp,trong vòng tay của má,vết thương trong lòng cũng được xoa dịu,đúng vậy,từ giờ hãy

để anh tồn tại trong ký ức của cô thôi.

1 tuần này cô hoàn toàn làm bạn với giường ngủ và vườn hoa.Tất nhiên đôi lúc cũng thực ồn ào khi gia đình

Gia Hân tới.Vì lo lắng cho cô, cứ cách ngày cả nhà họ lại sang ăn chực,nhờ vậy tâm trạng của cô dần dần

cũng tốt lên rất nhiều,chỉ đôi lúc thẫn thờ nhìn 1 thứ gì đó không xác định.Dạo này tình trạng ấy diễn ra

càng nhiều hơn.Đang thẫn thờ ngắm tròi thì tiếng xe quen thuộc lại vang lên,tiếng đóng xe 'rầm' 1 cái rồi

bóng người phi nhanh vào phòng cô

_Tuyết, cậu mà không đi học nhanh mình sẽ tự kỷ mất thôi.Thực buồn chán quá đi thôi.

Nhìn khuôn mặt phụng phịu kia cô bật cười,chị Băng và Ngạo Thiên đều nghỉ nên chỉ có mỗi Hân 1 mình,với cái

tính ấy mà chịu đựng được 1 tuần cũng thật khâm phục.Tiếng anh Bảo vang lên:

_Nhóc,xem thử Ngạo Thiên mà đi học thì em có tới kêu chán không?

_Anh hai,đây là phòng con gái đó,vào phải gõ cửa chứ!

Anh không trả lời,dực vào cửa sổ 2 tay anh đút túi quần,nhún vai 1 cái anh không thèm quan tâm tới lời Hân

nói.

_Hôm nay hồng hào lên nhiều rồi đó,hôm nào anh đưa 2 đứa đi picnic.

_Anh còn chưa trả lời em.

_Nhóc, nói nhỏ thôi anh chưa điếc a,lần sau nhóc mà khóa cửa khi xông vào nhất định anh sẽ gõ nha.

Nở 1 nụ cười đểu cáng ra anh toe toét nhìn em gái đang lườm mình cháy mắt.1 người này dạo này rất thích

đấu khẩu,nhếch môi anh nói:

_Từ hồi quen thằng nhóc Ngạo Thiên thì nhóc càng dễ nổi cáu a.Thực là có giận nhau thì cũng đừng đổ lên

đầu anh chứ!

_Không thèm nói chuyện với anh nữa.

Nói xong lại rầm 1 tiếng bóng ai mât hút,anh Bảo cười lắc lẻ,cô cũng đau cả bụng với họ.Khi tiếng cười đã

dừng lại,ánh mắt anh trở nên nghiêm túc hơn,xoa đầu cô anh nhẹ nhàng;

_Em gái anh rất mạnh mẽ đúng không?

Cô nhìn anh không trả lời,chỉ là ánh mắt cô đã kiên định hơn rất nhiều.Anh mỉm cười:

_Nhóc,cố lên.

Cô gật đầu mạnh mẽ,anh gõ nhẹ vào trán cô nói:

_Sắp là người lớn rồi mà 2 đứa vẫn trẻ con thấy ớn!

Cô cười đáp lại,như nhớ ra gì đó cô nói:

_Anh Bảo!

_Hử?

_Có thể tìm cho em 1 lớp dạy võ không?

_Có thể.Nhưng để làm gì?

_Ở nhà thật buồn chán.

_Mai anh sẽ gọi cho em,giờ thì ra chuẩn bị ăn cơm.

_Dạ.

Cuộc sống của cô trở lại quỹ đạo bình thường với việc sáng đi học ở trường,chiều học võ cùng 1 vị võ sư

danh tiếng do anh Bảo mời về.Cô rất hài lòng với phòng tập mới của mình,tuy không đầy đủ bằng nhưng

những thứ cần vẫn có đầy đủ.Nụ cười của cô vẫn hiện hữu trên đôi môi mỗi ngày,chỉ là nếu để ý trong nụ

cười đó phẩng phất 1 nỗi buồn man mác.

Anh im lặng trước câu nói của ba mình

_Lãnh,con thực quyết định lấy Triệu Uyển sao?

Anh không muốn trả lời,vì người anh muốn lấy đã bị chính anh tổn thương,chính tay anh đưa cô ấy rời xa

anh,hỏi anh muốn lấy người khác ư,anh không muốn,nhưng đây là con đường anh đã chọn,anh phải tiếp tục

vở kịch mình đạo diễn.

_Chỉ để cô ta làm phu nhân thứ 2.

Ông nhìn con trai,ông không thể biết nó đang nghĩ gì,trong đôi mắt ấy chỉ có sự lãnh huyết tới lạnh tóc

gáy.Ông thở dài :

-Bang hội và công ty ,ta không muốn can thiệp nữa,ta mệt rồi.

Hiểu ý ông ,anh đứng dậy lạnh lùng:

-Vậy tôi sẽ giúp ông,dành thời gian của ông mà nhớ tới má tôi.

Còn 1 mình trong phòng, ánh mắt ông hiện lên tia hoang mang,ông biết con trai ông đã yêu cô bé kia,thậm

chí là rất sâu đậm,nhưng ông không thể hiểu nổi ý định của anh.Khi nghe tin ông thực sự giận

giữ,nhưng khi biết cô ta chỉ là phu nhân thứ 2,1 kẻ không có danh phận không được pháp lý công nhận,phu nhân

thứ 2 chỉ tồn tại để bảo vệ bang chủ và tham gia vào các công việc,ông lại thấy nghi hoặc.Trừ khi có nguy

hiểm và chiến tranh phu nhân thứ 2 mới được tồn tại,tại sao con trai ông lại làm như thế? Điều này chính ông

cũng không hiểu nổi.

Về tới phòng mình,sự lạnh lùng không còn tồn tài trên gương mặt anh,chỉ còn nỗi thống khổ , chịu đựng hằn

lên đôi mắt.Nhìn những tấm ảnh của cô trong mấy ngày gần đây anh thấy nhẹ lòng hơn,rải rác trên bàn là cô

lúc tới trường,khi tha thẩn bên 1 cửa hàng sách .Miết nhẹ nên tấm hình đang nở nụ cười của cô anh thì

thầm:

_Tuyết,em cười rồi,thật đẹp.

Tay anh dừng lại trên khóe môi cô,ánh mắt biến đổi,nụ cười của cô vương vấn 1 nỗi buồn mà anh biết vì

sao,vừa vui vì cô vẫn nhớ tới anh,vừa không cam lòng khi nụ cười của cô không còn rực rỡ như trước,anh

mệt mỏi với mâu thuẫn trong lòng.Dù nhớ cô da diết nhưng anh thấy an tâm vì những ngày này cô tuyệt đối

an toàn,không còn kẻ nào tiếp cận cô nữa,như vậy cũng tốt,trả cho cô cuộc sống tự do anh thấy lòng mình

nhẹ nhạng hơn.Chỉ là nỗi nhớ cô càng thêm da diết.Anh thực sự rất nhớ cô.

Chương 23



Thời gian trôi qua thật nhanh,mới đấy mà đã hết mùa đông,cây cối đang bắt đầu 1 chu kỳ sống và có lẽ con

gái bà cũng đang tạo nên cuộc sống mới.Bà vẫn nhớ rõ ngày nhìn thấy con gái tiều tụy suy sụp,tim bà đã

đau đớn thế nào,nay nhìn con trở lại cuộc sống vui vẻ,hạnh phúc như trước trên môi bà nở 1 nụ cười mãn

nguyện.Bỗng 1 bàn tay ấm áp đặt trên vai bà,quay lại thấy ánh mắt hiền từ của chồng,nụ cười của bà càng

thêm rạng rỡ.Họ cùng nhìn cô gái đang chăm sóc vườn hoa ly ,gia đình như thế này thực hạnh phúc.Cô quay

lại nhìn thấy ba má,nụ cười tươi rói trên môi,từ hôm đó tới nay tâm trạng của cô rất tốt,thần sắc không còn

chút u buồn,dường như sau vấp ngã đầu đời vẻ đẹp của cô càng thêm rạng rỡ.Tất thảy mọi chuyện đều đã

trở về vị trí ban đầu của nó,chỉ là dạo này cô không dành nhiều thời gian đi chơi cùng Hân nữa mà dành thời

gian vào việc tập võ và chăm sóc vườn hoa ly.Công việc này giúp cô thấy vui vẻ và thanh thản hơn.Đang

chăm chú thì 1 giọng nói làm cô giật mình:

_Tuyết!

_2 người tới rồi à?

Nhìn 2 kẻ đang tay trong tay sánh bước bên nhau tiến vào ánh mắt cô tràn ngập ý cười.Thấy ba má cô cũng

đang ở đó họ vội chào:

_Con chào cô chú.

_Ừ,mấy đứa nói chuyện đi.

Họ không phải ai khác mà là cặp tiên đồng ngọc nữ làm triệu triệu con tim thổn thức : Ngạo Thiên và Gia

Hân.Cũng thật may Ngạo Thiên giải quyết mọi công việc rồi về nước đặt trụ sở chính để không phải xa cách

người yêu,thật khiến người khác ghen tỵ.Nhưng bây giờ chỉ còn cô và Hân tới lớp cũng thật buồn chán.Dừng

lại công việc đang làm,cô cùng 2 người họ trò chuyện trên trời dưới bể,Vì tiếp quản công ty nên cậu không có

thời gian mấy nên 1 tuần 2 người họ tới nhà cô 1 lần.Có lẽ điều này đã trở thành thói quen,cứ tới cuối tuần

cô lại mong ngóng họ sẽ tới,nhờ họ cô thấy tâm mình thật nhẹ nhõm,mọi chuyện cũng từ từ qua đi 1 cách

nhẹ nhàng nhất.Tiễn 2 người họ về rồi cô vẫn đứng nhìn cho tới khi chiếc xe mất hút vào những tán cây bên

đường,ánh mắt vui tươi bỗng chốc sâu thăm thẳm,đã 3 tháng rồi,hoa ly trong vườn cũng đã nở rộ,nhưng trái

tim cô vẫn chưa tĩnh lặng,đâu đó 1 ngọn sóng nhẹ cũng làm cô điêu đứng.Khép đôi mắt lại gương mặt cô bình

thản nở 1 nụ cười nhẹ:

_Chỉ cần anh hạnh phúc,em cũng sẽ tìm được hạnh phúc của mình.

Lời nói hoà tan trong không khí ,gió khẽ làm mái tóc cô lượn sóng,cô đứng đó trong buổi nắng vàng rực rỡ ,

nụ cười trên môi làm trái tim người khác rung động,khung cảnh tuyệt diệu như 1 bức tranh khiến mọi người

phải nín thở.

Trên xe,ánh mắt Ngạo Thiên nhìn Hân sủng nịnh:

_Thời gian tới anh sẽ không tới chỗ em thường xuyên được.

Nhìn đôi má phụng phịu kia cậu bật cười:

_Thật đáng yêu quá đi!

2 má bị bẹo tới đỏ ửng,Hân giãy nảy:

_Đau em, em biết rồi.Anh không tới thì em sẽ tới tìm anh.

Nhìn Hân cậu nở 1 nụ cười nhẹ,đưa tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Hân cậu nói khẽ:

_Gặp được em,anh rất hạnh phúc!

2 má Hân đỏ bừng,cô ngước mắt nhìn cậu nhỏ giọng:

_Em cũng vậy.

Trong xe ngập tràn 1 màu hồng hạnh phúc,tình yêu của họ thật nhẹ nhàng,ấm áp khiến người khác phải

ghen tị.Đưa Hân về tới nhà, cậu quay xe tới ngôi biệt thự trắng của anh.Vừa bước xuống xe , đôi mắt cậu

đã tỏa ra sát khí,lạnh lẽo khác hẳn con người ấm áp dịu dàng lúc nãy.Nguyên nhân cũng không có gì sâu xa

chỉ là có kẻ làm cậu muốn giết,và kẻ đó đang giương giương tự đắc đứng trước mặt cậu : Triệu Uyển.Không

thèm liếc tới cô ta,cậu vác nguyên bộ mặt lạnh lẽo đi qua ,thấy thế cô ta cất giọng:

_Lâu rồi không gặp cậu,phải phép cũng nên chào tôi 1 tiếng chứ!

Cậu im lặng tiếp tục đi,mặt không đổi sắc,tiếng nói lại vang lên:

_Cậu biết điều 1 chút,tôi sắp là chị dâu của cậu đấy!

Cậu trực tiếp giả điếc ,tiêu sái đi vào,1 trận bước chân nổi lên,cô ta chặn trước mặt cậu,gương mặt tức giận:

_Cậu bị điếc à?

Vẫn giữ bộ mặt lãnh cảm cậu gằn giọng:

_Cút.

_Anh dám,tôi nói cho anh biết

_Không nghe rõ à? Cút,hạng như cô chỉ làm tôi bẩn mắt.

Liếc nhìn cô ta 1 cách khinh bỉ cậu đi vào phòng khách,phía sau giọng nói tức tối truyền đến:

_Hừ,anh cứ đợi đấy.Con nhỏ đó bị đuổi đi cũng không nên trách tôi.Thứ vô dụng như thế vốn không xứng làm

đối thủ của tôi.

Bước chân cậu đột ngột dừng lại,quay người lại cậu từ từ tiến tới chỗ cô ta,gương mặt dọa người làm ả vô

thức lùi lại 1 bước,nhìn cô ta 1 chút cậu hạ giọng nói nhỏ:

_Thứ như cô,thật bốc mùi vốn không phải đối thủ của cô ấy.

Ngay khi cô ta còn đang trợn mắt há mồm thì anh xuất hiện ở chân cầu thang từ lúc nào,ánh mắt anh không

1 tia ấm áp nhìn cô ta mở miệng:

_Từ nay cấm cô bước vào ngôi nhà này.

Cô ta không dám cãi lại, chỉ uất ức rời đi,dù gì cô ta cũng là phu nhân trong tương lai thế mà nhà của mình

cũng không được quản ( mặt dày thật).Khi trong phòng chỉ còn lại 2 người cậu mới lên tiếng:

_Không phải anh rất yêu cô ta sao?

Dù biết mọi chuyện nhưng cậu vẫn chưa hết giận ông anh ngu ngốc của mình.Gương mặt anh càng thêm lạnh

lẽo,không trả lời cậu,anh hỏi:

_Mọi chuyện thế nào rồi?

Nhàn nhã ngồi xuống ghế cậu nói:

_Mọi thông tin của chúng đã hack được hết nhưng vẫn chưa điều tra được kẻ đứng đầu trần gia.Còn phía

Thiên Sát và Thanh Long hình như có kẻ giật dây.

_Vẫn chưa điều tra ra?

Khẽ lắc đầu cậu nói:

_Sốt sắng như thế không phải tính cách của anh,thời gian này mục tiêu của chúng cũng là Triệu Uyển của

anh,anh thực yêu cô ta a.

Nói xong cậu cũng có thể cảm nhận nhiệt độ trong phòng đang giảm 1 cách đột ngột,mùa xuân rồi mà sao

hàn khí dày đặc thế này .Nhìn 1 kẻ không khác gì thần chết đang ngồi kia,cậu khẽ thở dài.Anh vứt lại 1 câu

rồi trực tiếp đứng lên:

_Cố mà tìm cho ra.

Nhìn bóng lưng cô độc của anh ,cậu cũng không vui vẻ gì,cậu bỗng nói với theo:

_Anh,buông tay như thế anh không thấy hối hận sao? Em dù có chết cũng không muốn buông tay.Thà hạnh

phúc bên nhau dù 1 ngày cũng hơn đau khổ cả đời.

Thân hình anh sững lại ,cậu đứng dậy vỗ lên vai người anh của mình nói:

_Cô ấy sẽ hạnh phúc sao?

Nói xong cậu cũng chào bác Trương rồi vầ.Anh đứng lặng 1 hồi rồi bỗng lên tiếng hỏi:

_Bác Trương,cô ấy sẽ hạnh phúc đúng không?

Gương mặt bác khẽ động,nhìn anh như thế bác cũng rất đau lòng.

_Mong là như thế!

Đôi mắt anh sa sầm lại:

_Không cần mong,cô ấy nhất định sẽ hạnh phúc.

Nói xong anh cũng bỏ lên lầu,bàn tay trong túi áo nắm chặt vào nhau tới bật máu,anh đang hối hận

rồi,nhưng anh không thể quay đầu lại nữa.

Hôm nay cô muốn ra ngoài hít thở không khí 1 chút ,vì vậy thời điểm này cô đang chăm chú ngắm nhìn sông H

.Cảm giác ngồi trên cỏ ,hít thở bầu không khí trong lành này thật thoải mái a.Cảm giác này làm cô nhớ tới

mỗi buổi ngồi ngắm vườn ly trắng ở nơi đó,1 nỗi nhớ chợt ùa về,khuôn mặt cô trở nên đăm chiêu hơn.Tay vô

thức đưa lên vị trí trái tim đang đập,nơi này không còn đau nữa,nhưng nó cũng không còn theo sự điều khiển

của cô nữa,đôi khi chỉ nghe tới tên anh cũng làm cô khó thở.Hình bóng anh liệu bao giờ mới xóa nhòa trong

tâm trí cô.Một tiếng động làm cô chú ý,quay sang cô thấy 1 người con trai cũng vừa đi tới,bắt gặp ánh mắt

cô anh ta mỉm cười nhẹ.Cô gật đầu như lời chào hỏi,anh ta tới gần cô hỏi:

_Liệu tôi có thể ngồi đây không?

_Anh cứ tự nhiên vì đây đâu phải đất của tôi.

_Cảm ơn.

Khi anh ta tiến tới gần cô nhận ra người này khiến cho mọi người thấy ấm áp lạ,đôi mắt nâu như biết nói nhìn

thẳng vào màu thạch anh hoàn bích kia.Anh ta khẽ sửng sốt rồi cười xòa nói:

_Không nghĩ cũng có người cùng sở thích với tôi.Thế mà tôi chưa gặp cô bao giờ.

_Chắc hẳn anh hay ra đây lắm!Tôi thì thỉnh thoảng mới ra.

_Thế à,đây là nơi tôi yêu thích,ra đây thấy tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

_Mà hình như cô đang có tâm trạng?

_Tôi chỉ đang nghĩ tới 1 người thôi!

_Hẳn người ấy rất quan trọng với cô?

Cô cúi đầu tránh ánh mắt của anh ta.Thấy thế anh ta vội nói:

_Tôi thực lỗ mãng,xin lỗi.

_Không có gì,đúng là người ấy rất quan trọng với tôi.

Nói xong cô nhìn ra xa,ánh mắt như tìm kiếm 1 thứ gì đó vừa đánh mất.Người kia đưa tay ra nói:

_Chưa giới thiệu,tôi là Ngô Trác Dạ,rất vui được làm quen.

_Tôi là Lăng Tuyết.

Ở con người này cho cô cảm giác thân thiết,khuôn mặt anh ta cũng coi là trăm người có một,các nét nam

tính,kết hợp hài hòa tổng thể bảy phần nam tính,ba phần thân thiện.Dạo này số cô cũng thật tốt,toàn gặp

soái ca a.Càng nói chuyện cô càng ngạc nhiên khi con người này thực sự có thể nhìn ra tình cảm thật của

cô,vì vậy họ nói chuyện tới mức quên cả thời gian.Nhận ra trời đã tối,cô vội đứng lên:

_Tôi phải về rồi,hẹn gặp lại anh.

_Để tôi đưa em về.

_Không cần đâu,nhà tôi cũng gần đây thôi.

_Vậy hẹn gặp lại.

_Chào anh.

Dạ vẫn nhìn theo bóng cô ,nở 1 nụ cười tươi:

_Thật đẹp! Lăng Tuyết,nhất định tôi sẽ gặp lại em.

Cuộc gặp gỡ ấy cũng là mở đầu cho 1 mối tình sâu đậm mới.

Tiếng đổ vỡ vang lên,bác Trương vội mở cửa đi vào,trong phòng anh đồ đạc rơi lăn lóc,dưới đất vương ***

những tấm hình bị nhàu nát.Trong mỗi tấm hình ấy đều là Tuyết khi ở nhà,khi tới trường và điều làm thiếu gia

nổi giận có lẽ là hình ảnh cô đang tươi cười cùng 1 người con trai khác.Bác ngước nhìn anh,giọng nói vang

lên:

_Thiếu gia luôn dõi theo cô bé ư?

Anh không trả lời ,gương mặt vẫn giấu vào trong bóng tối,nhưng ông có thể nhận ra,thân hình cô độc ấy

đang run lên vì tức giận.Nếu đã thế thì buông tay liệu có đúng không.Đóng cửa phòng ông để anh 1 mình,đôi

tay anh vẫn giữ chặt tấm hình của cô,ánh mắt anh đau đớn ,mùi rượu tràn đầy phòng,uống hết cốc rượu

trên tay ,anh mở cửa ngắm nhìn vườn ly phía dưới,gió lạnh làm anh thanh tỉnh đôi chút.Si dại nhìn màu trắng

tinh khiết anh lẩm bẩm:

_Hoa nở rồi,sao em vẫn chưa xuống?Hay hôm nay em bị ốm.

Ngày nào anh cũng chờ nhưng đã mấy tháng qua cô không hề xuất hiện trong tầm mắt anh.Màu trắng kia

thật giản dị,đẹp đẽ,trong sáng,giống hệt con người cô.Anh nhìn tới thất thần rồi bỗng cười như điên dại:

_Chính tôi đã đuổi cô ấy đi,vậy mà bây giờ còn trông mong cái gì? Ha Ha.Lăng Tuyết,tôi hận em.

Chương 24



Trong căn phòng xa hoa lộng lẫy, Thẩm Thanh tức tối đọc tờ báo mới ra,cô ta nghiến răng nói:

_Dương Lãnh ơi là Dương Lãnh,1 Lăng Tuyết chưa đủ giờ lại 1 Triệu Uyển xuất hiện,năm lần bảy lượt tôi tới

gặp đều bị anh gạt đi không thương tiếc,thế mà anh cư nhiên.

Nhấc điện thoại lên,bàn tay cô ta lười nhác ấn số 1 người.Đầu dây bên kia vang lên 1 giọng nói chán nản:

_Thẩm Thanh,cô cần gì?

_Andy,chúng ta từng nói sẽ hợp tác với nhau,giờ tôi cần anh giúp đỡ.

_Tôi không nghe nhầm chứ?

_Anh định nuốt lời sao?

_Cô đúng là loại chân dài não ngắn đấy Thẩm Thanh ạ,thứ tôi cần đã xong,tội gì tôi phải giúp cô.

_Anh!

_Sao,cô vẫn mơ mộng tới vj trí thiếu phu nhân dương thị sao? Cô tốt nhất nên dành thời gian cải thiện diễn

xuất của mình đi,chứ dùng thủ đoạn đổi lấy cái danh ảnh hậu ,cô khiến tôi thấy buồn nôn đấy!

_Andy,anh câm mồm cho tôi,anh cũng là loại người thủ đoạn ,anh định **** ai,đúng là đồ vừa ăn cướp vừa

la làng.

_Ồ, tôi lên được vị trí này là nhờ đầu óc và công sức của tôi chứ không cần dùng thân xác trao đổi như

cô.Tôi đã nói rồi,chúng ra không giống nhau,so sánh với cô làm bẩn tên của tôi.Tốt nhất cô cũng đừng gọi

cho tôi nữa,nghe giọng cô cũng làm tôi thấy mắc ói.

_Khốn khiếp!

_Cảm ơn,tiện thể chỗ đồng nghiệp tôi cho cô lời khuyên này,an phận thủ thường mà sống,trèo cao quá có

ngày chết không kịp hối đâu.

Tiếng tút tút vang lên đều đặn,cô ta tức giận ném văng điện thoại vào tường,vẻ cao ngạo biến mất hoàn

toàn ,điên cuồng đập phá,vừa đập cô ta vừa thét:

_Andy,mày là thằng khốn,cứ đợi đấy,có ngày mày sẽ phải quỳ xuống xin lỗi tao.

Người giúp việc cũng đã quen với tính cách của cô ta nên chỉ im lặng đứng nép vào góc phòng,2 mắt cô ta đỏ

lên,túm lấy tóc người làm quát:

_Tưởng thế sẽ ngăn được tao à,thứ mà Thẩm Thanh này muốn không cho phép kẻ nào động vào.

Nhìn người đang bị mình túm tóc tới mức nhăm nhúm cả mặt vì đau,cô ta đẩy tay ra làm người kia ngã nhào

xuống đất.Bước qua những mảnh vỡ la liệt trên sàn,Thẩm Thanh lấy lại dáng vẻ như bà hoàng bước ra,ánh

mắt cô ta càng thêm nguy hiểm: Dương Lãnh,mấy tháng qua tôi tưởng đó chỉ là tin đồn,không ngờ lại là

thật,nhưng anh nhất định phải là của tôi.

Trong 1 căn phòng khá,Andy nhàn nhã tắt điện thoại,đôi môi nhếch lên tạo thành 1 nụ cười:

_Thẩm Thanh,cứ điên loạn đi,như thế cho hắn ta đau đầu cũng tốt.

Nói xong anh ta khẽ liếc nhìn người đang đứng trước mặt mình:

_Nói.

_Thiếu gia,tình hình vẫn như vậy chưa có diễn biến gì mới,hệ thống máy tính bị hack hoàn toàn nhưng hắn

không nắm được thông tin quan trọng nào.

_Hừ, quả nhiên thiên tài khó tránh,sau này tuyệt đối không liên lạc qua máy tính,tới gặp trực tiếp.

_Dạ.

_Còn chuyện gì sao?

_Thiếu gia,có cần cho người theo dõi Lăng Tuyết nữa không?

_Không được gọi tên cô ấy.Tiếp tục theo dõi nhưng không được kinh động.

_Vâng.

Cho tới khi trong phòng không còn ai khác ,anh ta mới đứng dậy nhìn ra khung cảnh toàn thành phố trên

cao,đôi mắt loé lên sát khí:

_Dương Lãnh,ngươi thực sự không cần cô ấy nữa thật sao? Ta đang rất tò mò về điều này đấy.Triệu

Uyển,có lẽ cần chăm sóc cô ta 1 chút.

Nhìn điện thoại của mình anh ta mỉm cười:

_Lăng Tuyết,tôi sao lại có hứng thú với cô như ậy khi mà giờ đây cô là 1 con cờ vô giá trị cơ chứ?Không ngờ

Dương Lãnh lại vứt bỏ cô nhanh chóng như vậy.Có điều như thế cũng tốt.

Có lẽ thế giới ngầm sẽ lại 1 lần nữa dậy sóng ,vì những con rồng ngủ yên đang vùng mình thức giấc.

Hôm nay Gia Hân quyết định sẽ tới công ty của Thiên,1 phần vì tò mò,1 phần cũng vì lý do mà ai cũng

biết.Chọn cho mình bộ váy chững chạc nhất,cô tự tin bước vào cửa công ty,lập tức ánh mắt các nhân viên

đổ dồn về phía cô.Nam là ánh mắt si mê,nữ là ánh mắt ái mộ và ghen tỵ,vẫn ngây thơ vô số tội,cô ban phát

nụ cười miễn phí cho tất cả moi người .Hùng hổ bước vào thang máy cô tự nhủ:

_To hơn cả công ty của nhà mình,nói vậy sau này mình không lo bị đói rồi.

Dám chắc nếu ai mà nghe được lời này lập tức đi tự tử vì cái sự ngây thơ tới ngu ngốc này,tác giả cũng đang

tự hỏi sao mà Hân đỗ được vào y đây.

Lên tới tầng cao nhất mà cô muốn gãy cả chân,đứng thang máy từ tầng 1 tới tầng 101 khiến gương mặt cô

tối sầm lại.Tự dưng đi xây cái toà nhà cao thế này làm gì,cứ như nhà cô xây 70 tầng cho đỡ khổ .Trưng

nguyên bộ mặt đáng thương,Hân bước vào phòng làm việc gần đó nhất, giọng nỉ non:

_Chị cho em hỏi Ngạo Thiên làm ở phòng nào thế ạ?

Cô chỉ biết anh là ở tầng cao nhất,còn nơi làm và chức vụ thì quên chưa hỏi,mà điện thoại lại để quên ở

nhà,thực còn cách này là nhanh nhất.Cô nhân viên nhìn Hân có vài phần ngạc nhiên:

_Cô muốn tìm ai?

_Ngạo Thiên ạ! - Vẫn ngây thơ chớp mắt.

_Ý cô là chủ tịch Hàn Ngạo Thiên?

_Có lẽ thế! - Chớp mắt tập hai.

_Vị tiểu thư này ,cô có hẹn trước không?

_À không có,chị cứ nói là có Gia Hân tới tìm.

Nói xong cô nở 1 nụ cười chói mắt,cô nhân viên e dè nói:

_Thực xin lỗi,nếu không có hẹn trước tôi không thể thông báo giúp tiểu thư được.

_Em không mang điện thoại,thực không liên lạc với anh ấy được,giúp em lần này thôi!

_Tiểu thư mong cô thông cảm,mấy hôm trước tôi đồng ý cho 1 cô gái vào gặp chủ tịch,may mắn không bị

đuổi,nếu còn lần này thì tôi măt việc chắc.

_Một cô gái?

_Đúng thế,cô ấy nói là bạn gái chủ tịch nên tôi mới cho vào,ai dè chưa được 5 phút chủ tịch đã đá cô ta ra

khỏi phòng và cho tôi 1 trận.

_Chị thử gọi 1 cuộc cho anh ấy thôi- Gương mặt Hân bỗng có phần đen đi.

_Tiểu thư,tôi thật không dám mạo hiểm,1 tuần này không hiểu sao chủ tịch rất hay nổi giân.

_Vậy chị để em gọi,nếu anh ấy có nói, chị cứ nói do em giằng máy a?

Nhìn bộ mặt ngây thơ xinh xắn của cô, người thư ký sập bẫy,gật đầu xong mới thấy sợ mất việc.Cô cười toe

toét,ấn phím gọi,đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc nhưng có vẻ lạnh lùng,khó chịu.

_Chuyện gì?

_Ngạo Thiên ,là em,em đang ở...tút tút tút...

Cô ngạc nhiên nghe từng tiếng tút ,cô thư ký ôm mặt chán nản,lại phải mất công tìm việc khác,mà tìm được

nơi có lương cao như ở đây cũng thật khó.Khi 2 con người này đang ngắm điện thoại với 2 tâm trạng khác

nhau thì cách cửa phòng chủ tịch bật mở,Ngạo Thiên lao ra như 1 cơn gió,thấy Hân đang ngây ngốc đứng

đó,nụ cười nở rộ trên đôi môi cậu:

_Gia Hân,là em thật.

_Ngạo Thiên- giọng nói vui vẻ

_Chủ tịch- âm điệu run run.

Quay sang thư ký,ánh mắt cậu tràn ngập ý cười:

_Pha cho tôi 1 ly sữa ấm.

Nói xong cậu kéo luôn Hân vào phòng làm việc của mình.Cô còn chưa kịp nhìn gì đã thấy mình rơi vào 1 vòng

tay ấm áp,Thiên ôm chặt lấy cô,đầu tựa lên cổ cô tham lam hít vào hương thơm trên người.

_Anh nhớ em quá! Đã 1 tuần rồi.

Vòng tay ôm lấy anh,cô khẽ mỉm cười:

_Em cũng vậy.

Rời khỏi Hân,tay cậu vẫn đặt trên vòng eo nhỏ nhắn,miết nhẹ gương mặt kia,ánh mắt cậu trở nên say

mê,đôi môi hé mở:

_Anh có thể không?

Ngay khi Hân còn ngạc nhiên thì cậu đã áp môi mình nên đôi môi căng mọng ấy.Môi họ chạm vào nhau,cả

hai như thấy có luồng điện chạy qua người,môi cậu miết nhẹ lên môi Hân,ánh mắt mở to dần dần khép lại,họ

tham lam cuốn lấy hơi thở của nhau cho tới khi Hân như lả đi vì thiếu dưỡng khí cậu mới buông ra.Nụ hôn đầu

của họ,thực sự rất rất ngọt ngào.Chạm nhẹ vào làn môi đỏ mọng lên kia cậu thì thầm:

_Thật sự rất ngọt a!

Hai má Hân đỏ bừng,thoát khỏi vòng tay của Thiên, ngại ngùng:

_Đồ cơ hội.

Nhìn biểu hiện thẹn thùng ấy cậu không tự chủ bật cười to,làm má ai đó càng giống quả cà chua.Cách cửa

phòng bật mở,thư ký e dè cầm cốc sữa nói:

_Chủ tịch,sữa của tiểu thư .

Thấy ánh mắt chủ tịch đáng kính đang hướng về mình cô ta vội nhớ ra:

_Chủ tịch,tôi xin lỗi,tôi không gõ cửa đã đi vào,chủ tịch,tôi

Thấy dáng vẻ đáng thương ấy Hân đi ra cầm lấy ly sữa nói:

_Cảm ơn chị.

Hân phóng cho cậu 1 ánh mắt,cậu gật đầu nói:

_Được rồi,ra ngoài đi.

Thư ký đi ra mà còn tưởng mình đang mơ,chủ tịch hôm nay cư nhiên dịu dàng tới đáng sợ,mọi hôm không phải

thái độ lạnh như tiền(di truyền) thì cũng là hung dữ không ai dám tới gần,đã thế 1 tuần nay vô cớ nổi giận

thường xuyên nữa.Cô gái kia thực có sức ảnh hưởng a.

Trong phòng vị chủ tịch trẻ tuổi thì diễn ra 1 màn tâm sự ngọt ngào tới mức đống hồ sơ cao ngất bị quẳng

sang bên 1 cách phũ phàng.

Dạo này cô rất thích ra bờ sông hóng gió,chính vì thế gặp người quen cũng là điều dễ hiểu.Hôm nay cũng

thế,vừa ra cô đã thấy có người ngồi sẵn ở đó.Nghe thấy tiếng bước chân người đó quay lại:

_Em đến rồi à?

_Sao anh biết tôi sẽ tới?

_Vì anh có thể ngửi thấy mùi hương của em trong gió!

_Anh thật khéo đùa.

Nói xong cô ngồi xuống cạnh Trác Dạ,họ im lặng nhìn mặt nước đang gơn sóng,thi thoảng Dạ lại quay sang

nhìn cô rồi khẽ cười.Nhận thấy điều ấy cô ngạc nhiên hỏi:

_Có chuyện gì vui sao?

_Không có,chỉ là hôm nay em rất đẹp.

_Cảm ơn.

Cô không phản ứng gì,chỉ nhàn nhạt lên tiếng đáp lại,thấy thế Dạ ngạc nhiên hỏi:

_Em có tâm sự?

_Đôi khi tôi thấy anh rất hiểu tâm ý người khác,có khi nào anh học ngành tâm lý không?

_Không,anh làm kinh doanh,chỉ với em anh mới có cảm nhận ấy.

Cô im lặng nghe anh nói,ánh mắt vẫn dõi ra xa,rồi cô bỗng nói:

_Nửa năm trước tôi đã từng nghĩ chỉ cần cố gắng chuyện gì cũng có thể làm được,nhưng giờ đây tôi mới biết

có những chuyện dù có cố thế nào tôi cũng không thể làm được.

Nhìn thây nụ cười buồn của cô,ánh mắt Trác Dạ se lại : em đang nhớ về người làm em đau khổ sao? Tại sao

không nhìn ra tình cảm của anh,hay anh thể hiện chưa đủ? Họ ngồi bên nhau nhưng lại có những suy nghĩ

riêng của mình,Dạ lên tiếng:

_Em vẫn chưa quên được anh ta sao?

_Yêu thì dễ nhưng để quên đi,tôi vẫn chưa tìm ra cách.

_Em cứ định sống thế này sao? Có bao giờ em nghĩ sẽ tìm 1 tình yêu mới?

_Không biết nữa,khi nào quên được anh ấy,tôi sẽ khao anh ăn chè nhé! Hôm nay có việc nên tôi phải về

sớm,chào anh.

_Mai anh sẽ đợi em ở đây.

Cô hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu trả lời:

_Thật tốt khi có 1 người bạn như anh.

Nhìn theo bóng lưng cô trái tim Trác Dạ se lại,anh không muốn làm 1 người bạn của em,thứ anh muốn là tình

yêu của em,nếu em gặp anh trước,liệu em sẽ yêu anh chứ?

Chương 25



Hôm nay Dương thị được chào đón một vị khách không mời mà tới khiến tất cả mọi người đều ngạc

nhiên.Ngay khi Thẩm Thanh bước vào đã nhận được sự chú ý của tất cả nhân viên,không phải vì sắc đẹp hay

danh tiếng mà họ chỉ tò mò không biết cô gái này vào đây có mục đích gì chứ trai xinh gái đẹp họ gặp nhiều

tới miễn nhiễm rồi.Kiêu hãnh bước vào,Thẩm Thanh bỏ qua mọi ánh mắt đang thưởng thức mình ( chị này tự

sướng hơi cao) , bộ váy đỏ đầy gợi cảm bó sát thân thể càng làm bước đi của cô ta thêm phần chói lọi.Thẳng

vào thang máy không nhìn lại ,Thẩm Thanh đầy tự tin trước tài năng,danh tiếng và nhan sắc của mình.Chính

vì vậy bước vào phòng thư ký giọng nói của Thẩm Thanh tràn ngập tự cao:

_Tôi muốn gặp Dương tổng!

Thư ký ngước nhìn 1 chút rồi hỏi:

_Cô có hẹn trước chứ?

_Không có.

_Vậy phiền chị về cho, không hẹn trước thì không thể gặp tổng tài của chúng tôi.

_Cô không biết tôi là ai?

Thách thức nhìn kẻ đang ra oai kia người thư ký nói:

_Đây không phải đài truyền hình và công việc của tôi không phải người quản lý!

Nhìn kẻ trước mắt người thư ký bực mình,tưởng mình nổi tiếng thì thích gì được nấy sao,cái công ty này

người tài năng ,xinh đẹp cũng chẳng thiếu,hơn thế nữa cô ta còn mấy lượt gọi điện làm phiền tổng tài khiến

cô bị trách mắng rồi.Khi Thẩm Thanh còn chưa kịp mở miệng thì cửa phòng bật mở,Lãnh bước ra ,ánh mắt

ngạc nhiên trước vị khách không mời.Thẩm Thanh thấy thế vội đi tới:

_Dương Lãnh,em muốn nói chuyện cùng anh.

Ánh mắt anh làm cô ta dừng lại hành động tiến tới của mình,cân nhắc 1 chút anh nói:

_Mời vào.

Để lại ánh mắt đắc thắng Thẩm Thanh bước vào,tự nhiên ngồi lên ghế,Lãnh khẽ lên tiếng:

_Không hay cô tới có việc gì?

_Không có gì chỉ là em muốn gặp anh thôi!

_Tôi không nghĩ chúng ta có quan hệ gì?

Giới Thiệu Wap Đọc Truyện

đọc truyện hay và mới nhất hiện nay, cập nhật toàn bộ các đầu truyện đã full, đang viết. Giới thiệu đầy đủ chi tiết nhất cho các bạn có nhiều sự lựa chọn khi đọc những thể loại mà mình yêu thích, mong rằng wapsite sẽ giúp ích cho các bạn.!!!